Sau buổi tiệc, không gian bên trong chiếc xe sang trọng trở nên im lặng đến đáng sợ. Hạ Sơ Ngôn ngồi sát cửa xe, đôi mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lướt qua thật nhanh. Cô vẫn còn cảm thấy đôi môi mình hơi tê và nóng hổi sau nụ hôn kia. Đó là một sự nhục nhã mà cô phải chịu đựng để đổi lấy sự tồn tại của văn phòng luật.
Lâm Thanh Mộc ngồi bên cạnh, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Anh đang bận lướt máy tính bảng để kiểm tra hồ sơ, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại liếc về phía cô gái đang cố gắng thu mình lại ở góc xe.
Về đến biệt thự, Hạ Sơ Ngôn không nói lời nào, định đi thẳng lên phòng ngủ của mình. Nhưng vừa bước đến chân cầu thang, giọng nói lạnh lùng của anh vang lên:
"Đứng lại."
Hạ Sơ Ngôn dừng bước, cô xoay người lại, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi: "Lại chuyện gì nữa đây, anh Lâm? Buổi tiệc kết thúc rồi, tôi đã diễn xong vai diễn của mình rồi."
Lâm Thanh Mộc bước chậm rãi về phía cô. Anh cởi chiếc cà vạt ra, ném lên ghế sofa. "Lúc ở buổi tiệc, khi tôi đi gặp đối tác, cô đã nói chuyện với ai?"
Hạ Sơ Ngôn ngẩn người: "Tôi chỉ nói chuyện với vài đồng nghiệp cũ và một số luật sư khác. Đó là phép lịch sự tối thiểu."
"Đồng nghiệp cũ?" Lâm Thanh Mộc cười nhạt, hơi thở của anh mang theo một chút mùi rượu vang cay nồng. Anh bước đến gần cô, ép cô phải lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào cột cầu thang. "Tôi thấy cô cười rất tươi với tên luật sư trẻ tuổi đó. Cô quên quy tắc thứ tư rồi sao?"
"Tôi không quên!" Hạ Sơ Ngôn ngẩng cao đầu, cố gắng không để bản thân bị lép vế trước sự áp đảo của anh. "Tôi chỉ trao đổi về công việc. Anh không thể cấm tôi giao tiếp xã hội!"
Bàn tay to lớn của Lâm Thanh Mộc đột ngột chống lên cột gỗ ngay sát tai cô. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy được sự tức giận đang bùng cháy trong đôi mắt đen thẳm của anh.
"Tôi có thể," anh nói từng chữ một cách nặng nề. "Trên danh nghĩa, cô là vợ tôi. Bất cứ ai nhìn vào bức tranh đó cũng phải thấy cô chỉ thuộc về tôi. Việc cô cười nói vui vẻ với một người đàn ông khác là đang sỉ nhục cái tên Lâm Thanh Mộc này."
"Anh thật ích kỷ và vô lý!" Hạ Sơ Ngôn hét lên, nước mắt tức giận bắt đầu trào ra. "Anh mua thời gian của tôi, mua danh nghĩa của tôi, nhưng anh không mua được con người tôi! Tôi không phải là con chó nhỏ trong lồng để anh canh giữ!"
Sự phản kháng của cô dường như đã châm ngòi cho ngọn lửa bên trong anh. Lâm Thanh Mộc đột nhiên siết chặt lấy cổ tay cô, kéo cô lên phòng khách. Anh đẩy cô ngồi xuống ghế sofa, gương mặt anh trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
"Cô tưởng tôi quan tâm đến cảm xúc của cô sao?" anh mỉa mai, giọng nói lạnh thấu xương. "Tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả của bản hợp đồng. Nhưng nếu cô không biết giữ khoảng cách, tôi sẽ dạy cho cô cách để ghi nhớ."
Nói rồi, anh đột ngột cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô một lần nữa. Nhưng lần này không phải là nụ hôn giả để diễn cho người khác xem. Đây là một cái hôn đầy sự trừng phạt và chiếm hữu. Anh cắn nhẹ vào môi cô như để đánh dấu chủ quyền, khiến cô đau đến mức phải thốt lên.
Hạ Sơ Ngôn cố gắng đẩy anh ra, đôi tay nhỏ bé của cô đấm vào ngực anh, nhưng anh chẳng hề lay chuyển. Trong lòng cô dâng lên một nỗi đau đớn tột cùng. Cô nhận ra rằng, trong mắt anh, cô không có chút giá trị nào ngoài bản hợp đồng kia. Anh ghen tuông không phải vì yêu, mà vì lòng tự trọng của một kẻ luôn muốn làm chủ.