Tối hôm đó, thành phố N chìm trong một trận tuyết nhỏ. Những bông tuyết trắng xóa rơi xuống mặt đất lạnh giá, tạo nên một khung cảnh đẹp nhưng buồn bã.
Hạ Sơ Ngôn đứng trước gương trong phòng ngủ xa hoa. Cô đang mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh thẫm, ôm sát cơ thể, tôn lên làn da trắng và vóc dáng mảnh mai. Cô không quen trang điểm đậm, nhưng tối nay, theo yêu cầu của Lâm Thanh Mộc, cô phải xuất hiện thật lộng lẫy.
"Xong chưa?"
Giọng nói trầm thấp của Lâm Thanh Mộc vang lên từ phía cửa. Anh đang đứng tựa lưng vào khung cửa, mặc bộ vest đen lịch lãm. Ánh mắt anh quét qua người cô từ đầu đến chân. Có một khoảnh khắc nhỏ, đôi mắt lạnh lùng của anh dao động, nhưng rồi nó nhanh chóng biến mất.
"Tôi xong rồi," Hạ Sơ Ngôn đáp, giọng cô hơi run vì căng thẳng.
"Nhớ kỹ," Lâm Thanh Mộc bước lại gần, bàn tay anh đặt lên eo cô, kéo cô sát lại gần mình. "Tối nay có rất nhiều đối tác và cả những kẻ thù đang theo dõi chúng ta. Một sai sót nhỏ cũng sẽ khiến bản hợp đồng này thất bại."
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy hơi nóng từ bàn tay anh xuyên qua lớp vải mỏng, khiến cô rùng mình. "Tôi biết mình phải làm gì."
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước sảnh một khách sạn năm sao. Khi cửa xe mở ra, hàng loạt ánh đèn flash từ cánh nhà báo chiếu thẳng vào họ.
Lâm Thanh Mộc bước xuống xe trước, sau đó anh vòng qua phía bên kia, lịch thiệp mở cửa và đưa tay ra đón Hạ Sơ Ngôn. Cô đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của anh.
Họ bước vào sảnh tiệc trong sự ngưỡng mộ và bàn tán của mọi người. Lâm Thanh Mộc luôn giữ tay trên eo cô, một cử chỉ khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.
"Nhìn kìa, đó là vợ của Luật sư Lâm sao? Thật xinh đẹp," những tiếng xì xào vang lên xung quanh.
Suốt buổi tiệc, Lâm Thanh Mộc đóng vai một người chồng yêu vợ hoàn hảo. Anh gắp thức ăn cho cô, thỉnh thoảng lại cúi xuống thì thầm vào tai cô những câu nói nghe có vẻ tình cảm, nhưng thực chất chỉ là những lời nhắc nhở lạnh lùng về việc giữ đúng tư thế.
Đột nhiên, một người đàn ông trung niên, đối thủ lớn trong ngành luật của Lâm Thanh Mộc, bước đến với nụ cười mỉa mai.
"Chào Luật sư Lâm. Nghe nói anh mới kết hôn nên tôi rất tò mò. Nhưng nhìn hai người có vẻ hơi... khách sáo nhỉ?" ông ta liếc nhìn Hạ Sơ Ngôn với ánh mắt nghi ngờ.
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô lo sợ mình sẽ bị lộ. Nhưng ngay lập tức, Lâm Thanh Mộc siết chặt eo cô hơn. Anh xoay người cô lại đối diện với mình.
"Khách sáo sao?" Lâm Thanh Mộc cười nhạt. "Có lẽ vì vợ tôi hơi thẹn thùng trước đám đông."
Nói xong, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, anh cúi xuống. Hạ Sơ Ngôn chưa kịp phản ứng thì đôi môi mỏng và lạnh của anh đã phủ lên môi cô.
Đó là một nụ hôn giả nhưng lại mang đến cảm giác thật đến đáng sợ. Anh không chỉ chạm nhẹ, mà nụ hôn đó mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. Hạ Sơ Ngôn đứng sững người, đôi tay cô vô thức nắm lấy vạt áo vest của anh. Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau giữa không gian ồn ào.
Khi anh rời môi cô, Hạ Sơ Ngôn cảm thấy mặt mình đỏ bừng, đầu óc trống rỗng.
"Đã đủ chứng minh chưa?" Lâm Thanh Mộc quay sang hỏi người đàn ông kia với ánh mắt sắc lạnh như dao.
Người đàn ông đó lúng túng rồi nhanh chóng rời đi.
Khi chỉ còn lại hai người ở một góc khuất, Hạ Sơ Ngôn đẩy anh ra, giọng cô nghẹn lại vì tức giận: "Anh... anh quá đáng rồi! Trong quy tắc không nói là phải làm đến mức này!"
Lâm Thanh Mộc lấy khăn tay lau nhẹ môi mình, gương mặt anh lại trở về vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Đó là cách nhanh nhất để kẻ thù im lặng," anh nói thản nhiên. "Và đừng quên, tôi đã mua thời gian của cô. Cơ thể cô hiện tại cũng thuộc về sự kiểm soát của tôi để phục vụ cho bản hợp đồng này."
Hạ Sơ Ngôn đứng lặng người trong cái lạnh của buổi tối mùa đông. Cô nhận ra rằng, trong trò chơi này, cô không chỉ mất đi sự tự do, mà dường như lòng tự trọng của cô cũng đang bị anh dẫm đạp một cách tàn nhẫn.