Hạ Sơ Ngôn chính thức sống trong biệt thự của Lâm Thanh Mộc.
Căn phòng của cô rộng lớn và trang nhã, nhưng cô cảm thấy cô độc tuyệt đối. Cô như một người lạ đang ở trong nhà của chính mình.
Sáng hôm sau, Lâm Thanh Mộc gọi cô xuống phòng ăn đúng giờ tuyệt đối. Anh ngồi ở chiếc bàn rất lớn, im lặng đọc tờ báo.
"Chúng ta cần làm rõ các quy tắc cuối cùng khi sống chung," Lâm Thanh Mộc nói, không hề nhìn cô. Giọng anh lạnh lùng và nghiêm túc tuyệt đối.
Anh liệt kê những quy tắc mới, nhấn mạnh vào sự kiểm soát và khoảng cách:
1. Chức vụ: Ở nhà, cô không cần gọi tôi là Luật sư Lâm. Cô có thể gọi tên tôi, nhưng chỉ để gọi tên.
2.Khoảng cách ở nhà: Luôn giữ khoảng cách tối thiểu hai mét ở hành lang hoặc phòng khách. Tuyệt đối không được phép đến gần quá mức nếu không có sự cho phép của tôi.
3. Quan hệ khác: Cô không được phép có bất cứ mối quan hệ thân thiết nào với người đàn ông khác trong thời gian hợp đồng. Cô là vợ của tôi trên danh nghĩa, và phải giữ sự trong sạch tuyệt đối.
4. Hành động thân mật giả: Khi ở nơi công cộng, cô phải phối hợp hoàn hảo với tôi trong mọi hành động thân mật giả. Cô phải để tôi nắm tay, ôm cô, và hôn cô nếu cần thiết.
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy tức giận tuyệt đối với quy tắc thứ ba và thứ tư.
"Anh đang kiểm soát quá đáng cuộc sống của tôi," Hạ Sơ Ngôn phản đối, giọng cô rất mạnh mẽ. "Tôi đã đồng ý không yêu ai, nhưng tôi không đồng ý để anh kiểm soát bạn bè của tôi."
Lâm Thanh Mộc cuối cùng buông tờ báo xuống, ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn cô.
"Tôi đã trả một cái giá rất cao cho hợp đồng này. Tôi không chấp nhận bất cứ rủi ro nào ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi. Cô phải cho thấy sự tôn trọng và thuộc về tôi tuyệt đối trong một năm này. Mọi thứ khác đều là nguy hiểm."
Anh nhẹ nhàng ngả người về phía trước.
"Và về hành động thân mật giả," anh nói khàn khàn. "Cô phải chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Đôi khi, vai diễn cần sự chân thật tuyệt đối. Cô sẽ không có quyền phản đối bất cứ điều gì tôi làm trước công chúng."
Hạ Sơ Ngôn cảm thấy khó chịu vô cùng, nhưng cô không thể làm gì khác. Cô nhận ra sự khắc nghiệt trong tính cách của Lâm Thanh Mộc. Anh muốn kiểm soát mọi thứ, kể cả sự đau khổ của cô.
"Tôi hiểu rõ ràng rồi," Hạ Sơ Ngôn đáp, giọng cô ngắn gọn và lạnh lùng hơn bình thường.
Cô đứng dậy và quay đi, không muốn nhìn thấy khuôn mặt chiến thắng của anh thêm nữa. Cô tự hứa sẽ giữ vững trái tim mình, sẽ không bao giờ để người đàn ông này có được cảm xúc thật của cô.