Tháng Sáu ở thành phố C, cái nắng như vắt kiệt sức lực của những cô cậu học sinh cuối cấp. Tiếng ve sầu kêu râm ran trên những tán cây long não già cỗi dọc lối đi của trường Trung học số 1. Diệp Chiêu thu dọn bút thước vào hộp, vai rũ xuống vì mệt mỏi sau tiết thi thử môn Tiếng Anh kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời xanh ngắt không một gợn mây. Vừa định đứng dậy, một bóng đen cao lớn đã đổ ập xuống mặt bàn của cô.
"Xong rồi à?"
Giọng nói ấy không cao không thấp, mang theo chút lạnh lùng đặc trưng của tuổi dậy thì nhưng lại vô cùng quen thuộc. Diệp Chiêu ngước lên, đập vào mắt là khuôn mặt thanh tú, đường nét sắc sảo của Thẩm Trình. Cậu đang đứng đó, một tay đút túi quần, tay kia cầm một chai nước khoáng đã được bóc nhãn, hơi lạnh còn vương trên thành chai.
"Thẩm Trình? Sao cậu lại ở đây? Không phải lớp tự học của khối 11 kết thúc muộn hơn sao?" Diệp Chiêu ngạc nhiên, vươn vai một cái thật dài, để lộ vòng eo thon gọn dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình.
Thẩm Trình khẽ dời mắt đi chỗ khác, đặt chai nước xuống bàn cô: "Thầy giáo cho nghỉ sớm. Đi thôi, mẹ tớ gọi điện bảo cậu sang ăn cơm."
Diệp Chiêu cười híp mắt, tự nhiên nắm lấy vạt áo sơ mi của Thẩm Trình: "Đợi chút, chị thu dọn nốt đống đề này đã."
Cụm từ "chị" phát ra từ miệng Diệp Chiêu khiến đôi lông mày của Thẩm Trình khẽ nhếch lên. Cậu kém cô sáu tháng tuổi. Hai nhà Diệp – Thẩm là hàng xóm sát vách, lớn lên trong cùng một khu chung cư cũ của cán bộ nhà nước. Từ lúc chập chững biết đi, Diệp Chiêu đã luôn tự xưng là chị, còn Thẩm Trình thì từ năm mười hai tuổi đã tuyệt nhiên không bao giờ gọi cô là "chị" nữa.
Cậu cúi xuống, những ngón tay thon dài, sạch sẽ bắt đầu giúp cô sắp xếp những tờ giấy nháp lộn xộn. Diệp Chiêu nhìn nghiêng khuôn mặt của cậu em hàng xóm, thầm cảm thán trong lòng: Đứa nhỏ này đúng là lớn nhanh thật, mới ngày nào còn thấp hơn mình nửa cái đầu, giờ đã cao đến mức mình phải ngước nhìn rồi.
Trên đường về nhà, họ đi qua con ngõ nhỏ rợp bóng cây. Thẩm Trình luôn đi phía bên ngoài, ngăn cách cô với dòng xe cộ thưa thớt. Diệp Chiêu mải mê nói về việc đề thi hôm nay có bao nhiêu câu đánh đố, còn Thẩm Trình chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới ừ hử một tiếng.
"Này Thẩm Trình, cậu có thấy bạn học Lâm ở lớp chị không? Hôm nay cậu ấy chủ động hỏi chị cách làm bài đọc hiểu đấy." Diệp Chiêu hào hứng kể.
Bước chân của Thẩm Trình đột ngột dừng lại. Cậu xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ mùa thu: "Cậu ta không biết tra từ điển à?"
"Hả? Thì người ta muốn giao lưu học tập mà..."
"Sau này đừng dạy cậu ta. Có gì không biết, cậu cứ về hỏi tớ."
Diệp Chiêu ngẩn người: "Nhưng chị học khối 12, cậu mới lớp 11 mà?"
Thẩm Trình không giải thích, chỉ lẳng lặng lấy chiếc balo nặng trĩu trên vai cô đeo sang vai mình, bước đi nhanh hơn một chút. Cậu không nói cho cô biết rằng, toàn bộ chương trình lớp 12 cậu đã tự học xong từ kỳ nghỉ đông năm ngoái. Cậu cũng không nói rằng, cái tên "bạn học Lâm" kia vốn chẳng có ý định học hành gì, chỉ là đang muốn tìm cách tiếp cận cô gái ngốc xếch trước mặt này mà thôi.
Dưới ánh nắng hoàng hôn đỏ rực, bóng của hai người lồng vào nhau trên mặt đất, kéo dài mãi không dứt.