MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Mùa HạChương 2: LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ

Gió Thổi Qua Mùa Hạ

Chương 2: LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ

573 từ · ~3 phút đọc

Căn bếp nhà họ Thẩm tràn ngập mùi thơm của món sườn xào chua ngọt. Mẹ Thẩm là một người phụ nữ dịu dàng, thấy Diệp Chiêu bước vào liền đon đả: "Chiêu Chiêu tới rồi à con? Mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm. Hôm nay bác làm món con thích nhất đấy."

"Con cảm ơn bác gái ạ! Thơm quá đi mất." Diệp Chiêu vừa định chạy vào bếp thì bị Thẩm Trình tóm lấy cổ áo sau, kéo ngược lại.

"Đi rửa tay trước." Cậu lạnh lùng nhắc nhở, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng.

Trong bữa cơm, bố mẹ hai bên vẫn thường trêu đùa về việc sau này nếu hai đứa cùng đỗ đại học ở Bắc Kinh thì tốt biết mấy. Diệp Chiêu miệng đầy cơm, gật đầu lia lịa: "Con sẽ cố gắng, nhưng học lực của con chắc chỉ vào được mấy trường loại hai thôi. Còn Thẩm Trình, cậu ấy thông minh thế này, chắc chắn sẽ đỗ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại."

Thẩm Trình đang gắp xương sườn, nghe vậy thì khựng lại. Cậu thản nhiên đặt miếng sườn đã lọc sạch xương vào bát của Diệp Chiêu, nói nhỏ: "Cậu đi đâu, tớ đi đó."

Mẹ Thẩm cười mắng: "Cái thằng bé này, chí hướng phải cao xa một chút chứ. Nhưng mà có hai đứa bảo ban nhau, bác cũng yên tâm."

Buổi tối, Diệp Chiêu sang phòng Thẩm Trình để nhờ cậu giảng bài Toán. Phòng của cậu rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường đơn, một giá sách chất đầy sách học thuật và một mùi hương thanh khiết, man mát như mùi cỏ mới cắt.

Diệp Chiêu ngồi bên bàn học, cắn đầu bút chì nhìn vào bài toán tích phân khó nhằn. Thẩm Trình ngồi ngay bên cạnh, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cậu. Cậu hơi cúi xuống, một tay chống lên mặt bàn, tay kia cầm bút chỉ vào từng bước giải.

"Chỗ này cậu phải đặt ẩn phụ trước, sau đó mới xét đến điều kiện..."

Giọng nói của Thẩm Trình trầm ấm, vang lên bên tai khiến Diệp Chiêu hơi ngẩn ngơ. Từ góc độ này, cô có thể thấy hàng mi dài của cậu và chiếc nốt ruồi nhỏ ngay dưới đuôi mắt trái. Trái tim cô đột nhiên lỡ một nhịp, một cảm giác lạ lùng nảy sinh mà cô chưa từng trải qua suốt 17 năm qua.

"Hiểu chưa?" Thẩm Trình quay sang, bắt gặp ánh mắt đang thẫn thờ của cô.

Diệp Chiêu giật mình, mặt đỏ bừng, cuống cuồng cúi xuống: "Hiểu... hiểu rồi. Cậu giảng hay thật đấy."

Thẩm Trình nhìn vành tai đỏ rực của cô, trong mắt thoáng hiện lên một tia cười ý nhị. Cậu biết cô đang nghĩ gì, hoặc ít nhất, cậu biết mình đang dần dần phá vỡ cái rào cản "chị em" chết tiệt kia.

"Diệp Chiêu."

"Ơi?"

"Kỳ thi đại học xong, tớ có chuyện muốn nói với cậu."

"Chuyện gì mà nghiêm trọng thế? Giờ nói luôn đi."

Thẩm Trình xoay xoay cây bút trong tay, ánh mắt kiên định nhìn cô: "Không được. Phải đợi cậu thi xong đã. Giờ thì làm nốt bài này đi, không làm xong không được đi ngủ."

Diệp Chiêu chun mũi, thầm nghĩ trong lòng: Cái tên tiểu tử này, càng lớn càng giống ông cụ non, chẳng nể mặt "chị" này tí nào.