MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Mùa HạChương 3: CƠN MƯA RÀO

Gió Thổi Qua Mùa Hạ

Chương 3: CƠN MƯA RÀO

555 từ · ~3 phút đọc

Mùa hè ở phương Nam luôn đi kèm với những cơn mưa rào bất chợt. Chiều hôm đó, vừa tan học thì trời đổ mưa tầm tã. Diệp Chiêu đứng ở sảnh trường, nhìn màn mưa trắng xóa mà thở dài. Cô quên mang ô, mà điện thoại thì lại hết pin.

"Đang đợi ai à?" Một giọng nam vang lên. Là Lâm Tuấn – cậu bạn học cùng lớp mà cô đã kể với Thẩm Trình.

"À, mình quên mang ô nên định đợi mưa ngớt chút." Diệp Chiêu lịch sự đáp.

Lâm Tuấn mỉm cười, đưa chiếc ô của mình ra: "Hay là để mình đưa cậu về nhé? Nhà mình cũng gần khu đó."

Diệp Chiêu hơi do dự. Cô cảm thấy không tiện lắm, nhưng cơn mưa này có vẻ sẽ còn lâu mới tạnh. Vừa định lên tiếng từ chối khéo thì một chiếc ô đen tuyền đã xuất hiện bên cạnh, che khuất tầm nhìn của cô.

Thẩm Trình đứng đó từ bao giờ, ống quần hơi ướt, đôi mắt lạnh lùng nhìn Lâm Tuấn một cái rồi quay sang Diệp Chiêu: "Đi thôi."

"Thẩm Trình! Sao cậu biết chị ở đây?" Diệp Chiêu mừng rỡ, tự nhiên nép sát vào người cậu.

Thẩm Trình không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ với Lâm Tuấn như một lời chào xã giao nhưng đầy tính tuyên chiến, rồi che ô đưa cô bước vào màn mưa.

Chiếc ô không lớn, Thẩm Trình cố tình nghiêng hẳn về phía Diệp Chiêu. Nước mưa xối xả rơi xuống vai trái của cậu, khiến mảng áo sơ mi nhanh chóng sũng nước, dán chặt vào bờ vai săn chắc.

"Kìa, cậu che cho mình đi, ướt hết vai rồi!" Diệp Chiêu lo lắng đẩy chiếc ô về phía cậu.

Thẩm Trình dùng cánh tay còn lại vòng qua vai cô, kéo cô sát vào lòng mình hơn để tránh những tia nước bắn vào: "Đứng yên, tớ không sao."

Hành động này quá đỗi thân mật. Diệp Chiêu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, át cả tiếng mưa rơi trên tán ô. Mùi hương gỗ nhè nhẹ trên người Thẩm Trình bao vây lấy cô, khiến cô cảm thấy an toàn một cách lạ kỳ.

"Cậu ấy... Lâm Tuấn ấy, cậu không thích cậu ấy à?" Diệp Chiêu lí nhí hỏi.

"Ừ, không thích." Thẩm Trình trả lời thẳng thắn.

"Tại sao?"

Thẩm Trình dừng lại, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong lòng mình, giọng nói tan vào trong màn mưa: "Vì cậu ta nhìn cậu với ánh mắt không trong sáng. Và vì... tớ không muốn bất cứ ai cầm ô cho cậu, ngoại trừ tớ."

Câu nói mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt khiến Diệp Chiêu sững sờ. Đây không phải là lời nói của một đứa em trai lo lắng cho chị mình. Đây là lời của một người đàn ông đang ghen.

Tối hôm đó, Diệp Chiêu nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Cô cứ nghĩ mãi về bờ vai ướt đẫm của Thẩm Trình và hơi ấm từ cánh tay cậu khi ôm lấy vai cô. Hình như, mùa xuân trong lòng cô đã đến sớm hơn dự tính, và ánh trăng mà cô luôn tìm kiếm bấy lâu nay, hóa ra lại chính là cậu em hàng xóm luôn im lặng ở bên cạnh mình.