MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Mùa HạChương 4: KHI CẬU EM TRAI BIẾT GIẬN

Gió Thổi Qua Mùa Hạ

Chương 4: KHI CẬU EM TRAI BIẾT GIẬN

635 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi chiều đi dưới mưa cùng nhau, Diệp Chiêu phát hiện ra Thẩm Trình có chút thay đổi. Cậu không còn chủ động sang phòng cô đòi giảng bài nữa, cũng không đợi cô ở cổng trường với chai nước khoáng lạnh. Sự im lặng của cậu khiến Diệp Chiêu bứt rứt, cảm giác như một thói quen hằng ngày đột ngột bị tước đoạt.

Sáng thứ Bảy, Diệp Chiêu lấy hết can đảm cầm một túi bánh bao kim sa – món Thẩm Trình thích nhất – sang gõ cửa nhà hàng xóm. Mẹ Thẩm mở cửa, cười hiền hậu: "Chiêu Chiêu đấy à? Thằng Trình nó ở trong phòng đấy, chắc lại đang vùi đầu vào đống đề thi thôi. Con vào xem nó thế nào, sáng giờ bác gọi ra ăn sáng mà nó bảo không đói."

Diệp Chiêu rón rén bước vào. Căn phòng của Thẩm Trình vẫn sạch sẽ và phảng phất mùi hương gỗ thanh khiết. Cậu đang ngồi bên bàn học, bóng lưng cao lớn hơi khom xuống, cây bút trong tay chuyển động nhanh trên trang giấy.

"Thẩm Trình, chị mang bánh bao sang này." Cô nhỏ nhẹ lên tiếng, đặt túi bánh lên bàn.

Thẩm Trình không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Để đó đi, tớ đang bận."

Diệp Chiêu mím môi, cảm thấy tủi thân dâng lên. Cô kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cậu, quan sát khuôn mặt nghiêng góc cạnh kia. "Cậu giận chị à? Vì chuyện hôm trước Lâm Tuấn muốn đưa chị về sao?"

Lúc này, Thẩm Trình mới dừng bút. Cậu xoay người lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn đó khiến Diệp Chiêu thấy mình như bị thu nhỏ lại.

"Diệp Chiêu, cậu thật sự nghĩ rằng tớ giận vì chuyện đó sao?"

"Chứ còn gì nữa? Chị đã giải thích là chị không định đi cùng cậu ấy rồi mà."

Thẩm Trình đột ngột vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vành tai của cô, rồi trượt xuống gáy. Động tác này mang theo sự áp chế rõ rệt. "Tớ giận vì cậu không biết bảo vệ bản thân. Cậu quên mang ô, điện thoại hết pin, thay vì mượn điện thoại bảo vệ hoặc gọi cho tớ, cậu lại đứng đó để người khác có cơ hội tiếp cận. Nếu hôm đó tớ không đến, cậu định sẽ đứng đó đến bao giờ?"

"Chị..." Diệp Chiêu nghẹn lời. Đúng là cô luôn có thói quen ỷ lại vào Thẩm Trình, cứ nghĩ rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ xuất hiện.

"Cậu gọi tớ là em trai, nhưng lại chẳng bao giờ coi tớ là chỗ dựa thực sự." Giọng Thẩm Trình trầm xuống, có chút buồn bã hiếm hoi. "Trong mắt cậu, tớ mãi mãi chỉ là đứa trẻ đi theo sau cậu 17 năm trước đúng không?"

Nhìn thấy sự tổn thương trong mắt Thẩm Trình, trái tim Diệp Chiêu thắt lại. Cô không suy nghĩ nhiều, đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên gáy mình, giọng mềm mỏng: "Không phải thế mà. Thẩm Trình là người quan trọng nhất với chị. Không có cậu, chị chắc chắn sẽ sống rất tệ."

Thẩm Trình nhìn bàn tay nhỏ bé của cô đang bao bọc lấy tay mình, cơn giận trong lòng biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là một sự rung động không thể kìm nén. Cậu nắm ngược lấy tay cô, đan chặt các ngón tay vào nhau.

"Nhớ lấy lời cậu nói. Đừng để người khác cầm ô cho cậu, đừng ăn bánh người khác mua, và... đừng nhìn người đàn ông nào khác quá ba giây."

Diệp Chiêu ngẩn ngơ, cảm thấy yêu cầu này có chút "độc tài", nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy ngọt lịm.