Kỳ thi đại học đang đến gần, không khí ở trường Trung học số 1 căng như dây đàn. Diệp Chiêu vùi đầu vào đống sách vở đến mức quên ăn quên ngủ. Thẩm Trình thấy vậy, mỗi tối đều sang phòng cô, mang theo sữa ấm và những tờ ghi chú tóm tắt kiến thức do chính tay cậu soạn.
Một buổi tối cuối tuần, khi Diệp Chiêu đang mệt mỏi gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi, Thẩm Trình bước vào. Cậu nhìn cô gái đang ngủ ngon lành, vài lọn tóc xõa xuống gương mặt trắng nõn. Cậu nhẹ nhàng cầm lấy chiếc chăn mỏng trên giường đắp cho cô.
Đúng lúc đó, điện thoại của Diệp Chiêu sáng lên. Một tin nhắn từ Lâm Tuấn: "Chiêu Chiêu, cậu ngủ chưa? Đề toán hôm nay mình thấy có cách giải nhanh hơn, mai mình chỉ cho cậu nhé?"
Đôi mắt Thẩm Trình nheo lại, một tia lạnh lẽo lướt qua. Cậu cầm điện thoại của cô lên, định xóa tin nhắn nhưng rồi lại thôi. Cậu đặt điện thoại xuống, ánh mắt chuyển sang đôi môi hồng tự nhiên của cô. Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc, sự chiếm hữu trong lòng Thẩm Trình trỗi dậy mãnh liệt.
Cậu cúi xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài milimet. Cậu có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn của cô phả lên da mình. Cuối cùng, môi cậu khẽ chạm vào trán cô – một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng lời thề nguyện thầm kín.
"Diệp Chiêu, cậu là của tớ. Sớm thôi, tớ sẽ khiến cậu không thể trốn chạy được nữa."
Sáng hôm sau, khi Diệp Chiêu tỉnh dậy, cô thấy trên bàn học có một hộp sữa và một mẩu giấy với nét chữ cứng cáp của Thẩm Trình: "Ăn sáng rồi hãy đi học. Đã chặn số người lạ trong máy cậu, không cần cảm ơn."
Diệp Chiêu ngơ ngác kiểm tra điện thoại, quả nhiên số của Lâm Tuấn đã nằm trong danh sách đen. Cô không những không giận mà còn bật cười. Cậu em trai này, tính khí càng lúc càng kỳ lạ, nhưng sao cô lại thấy thích sự bảo bọc thái quá này đến thế?
Ở trường, khi Lâm Tuấn cố tình đi ngang qua lớp Diệp Chiêu để hỏi về tin nhắn, Thẩm Trình đã đứng chắn ngay trước cửa lớp. Cậu cao hơn Lâm Tuấn nửa cái đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao: "Bạn học Lâm, chị tôi bận học, không có thời gian xem tin nhắn rác. Sau này đừng làm phiền cô ấy nữa."
"Cậu... cậu dựa vào cái gì mà quản cô ấy?" Lâm Tuấn đỏ mặt tía tai.
Thẩm Trình nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ đã nắm chắc chiến thắng: "Dựa vào việc cô ấy chỉ ăn cơm tôi nấu, chỉ nghe tôi giảng bài, và... cô ấy là người nhà của tôi."