Ngày thi đại học cuối cùng cũng kết thúc. Khi tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, Diệp Chiêu bước ra khỏi phòng thi với cảm giác nhẹ bẫng. Cô nhìn lên bầu trời Giang Nam trong xanh, lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng xong rồi!
Ở cổng trường, đám đông phụ huynh và học sinh chen chúc nhau. Giữa hàng ngàn người, Diệp Chiêu vẫn dễ dàng nhận ra Thẩm Trình. Cậu đứng dưới gốc cây long não già, mặc chiếc áo phông đen đơn giản, trên tay cầm một bó hoa hướng dương rực rỡ.
Diệp Chiêu chạy nhào tới, định nhảy lên ôm cổ cậu như hồi bé, nhưng nhận ra mình đã lớn, cô khựng lại. Thẩm Trình lại không hề do dự, cậu tiến tới, ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên một vòng.
"Làm tốt chứ?" Cậu hỏi, hơi thở ấm nóng vương bên tai cô.
"Chắc là ổn... Thẩm Trình, buông chị xuống, mọi người đang nhìn kìa!" Diệp Chiêu đỏ mặt xấu hổ.
Thẩm Trình đặt cô xuống nhưng tay vẫn không rời khỏi eo cô. Cậu đưa bó hoa cho cô, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Cậu còn nhớ lời tớ nói trước khi thi không?"
Tim Diệp Chiêu đập thình thịch: "Cậu nói... có chuyện muốn bảo chị."
Thẩm Trình dắt tay cô đi ra khỏi đám đông, hướng về phía bờ sông yên tĩnh. Gió buổi chiều thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi nước.
"Diệp Chiêu, tớ đã đi sau lưng cậu 17 năm. Tớ nhìn cậu khóc, nhìn cậu cười, nhìn cậu lớn lên từng ngày. Có lẽ cậu luôn nghĩ tớ là em trai, nhưng với tớ, chưa bao giờ tớ coi cậu là chị gái."
Diệp Chiêu nín thở, đôi mắt mở to nhìn chàng trai trước mặt.
"Tớ muốn là người cầm ô cho cậu cả đời, muốn là người nấu cơm cho cậu ăn, muốn là người có quyền được ghen khi có ai đó tiếp cận cậu. Diệp Chiêu, tớ thích cậu. Không phải tình cảm hàng xóm, mà là tình cảm của một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình yêu."
Lời tỏ tình thẳng thắn như một quả bom nổ tung trong đầu Diệp Chiêu. Mọi mảnh ghép từ trước đến nay – sự bảo vệ, những lần giận dỗi, nụ hôn lướt qua (mà cô tưởng là mơ) – tất cả đều đã có câu trả lời.
"Nhưng... cậu kém chị nửa tuổi..." Diệp Chiêu lúng túng tìm một cái cớ.
Thẩm Trình bật cười, cậu tiến sát lại, dồn cô vào gốc cây phía sau, chống hai tay hai bên khiến cô không còn đường lui. Cậu cúi đầu, môi gần chạm môi cô: "Nửa năm đó, tớ sẽ dùng cả đời để bù đắp cho cậu. Chiêu Chiêu, đừng làm chị nữa, làm bạn gái tớ nhé?"
Dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy, Diệp Chiêu thấy mình hoàn toàn tan chảy trong ánh mắt thâm tình của cậu. Cô khẽ gật đầu, vòng tay qua cổ cậu, vùi mặt vào ngực cậu em trai "không ngoan" này.