MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Mùa HạChương 7: CHIẾC CÀI TÓC

Gió Thổi Qua Mùa Hạ

Chương 7: CHIẾC CÀI TÓC

570 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi chiều tỏ tình ở bờ sông, mối quan hệ giữa Diệp Chiêu và Thẩm Trình đã bước sang một trang mới. Diệp Chiêu cảm thấy mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt của cậu em hàng xóm, tim cô lại đập loạn nhịp như có cả đàn bướm đang bay lượn trong lồng ngực. Cô không còn dám tự tiện gọi "Thẩm Trình ơi" một cách vô tư như trước nữa, mà mỗi câu nói đều mang theo chút ngượng ngùng của thiếu nữ mới yêu.

Sáng thứ Hai, thành phố bắt đầu những ngày hè rực rỡ nhất. Diệp Chiêu đang ngồi chải đầu trước gương thì nghe tiếng gõ cửa ban công quen thuộc. Phòng của hai người đối diện nhau qua một khoảng hở hẹp của khu chung cư cũ, chỉ cần nhoài người ra là có thể chạm vào tay nhau.

"Chiêu Chiêu, ra đây." Thẩm Trình đứng bên kia ban công, cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, mái tóc còn hơi ẩm ướt sau khi tắm.

Diệp Chiêu mở cửa sổ, ló đầu ra, mặt hơi đỏ: "Gì thế? Sáng sớm đã gọi rồi."

Thẩm Trình không nói gì, cậu vươn cánh tay dài qua, trong lòng bàn tay là một chiếc cài tóc bằng sứ trắng hình hoa nhài nhỏ xíu, cực kỳ tinh xảo. "Hôm qua đi ngang qua phố cổ, thấy nó hợp với cậu nên mua."

Diệp Chiêu nhận lấy chiếc cài tóc, cảm giác mát lạnh của sứ lan tỏa trong lòng bàn tay. "Cảm ơn nhé... Mà này, lát nữa mẹ chị định đi siêu thị, chị phải đi cùng bà ấy."

Thẩm Trình nhướn mày, ánh mắt có chút không hài lòng: "Cậu nỡ bỏ rơi bạn trai mới nhậm chức chưa đầy 24 giờ để đi siêu thị sao?"

Cụm từ "bạn trai" khiến Diệp Chiêu suýt chút nữa đánh rơi chiếc cài tóc. Cô lúng túng: "Thì... mẹ bảo mà. Hay là... cậu cũng đi đi?"

Thế là, buổi đi siêu thị của hai bà mẹ hàng xóm bỗng dưng có thêm hai "vệ sĩ" trẻ tuổi. Mẹ Diệp và mẹ Thẩm đi phía trước, mải mê chọn thực phẩm và bàn tán về giá cả, còn Diệp Chiêu và Thẩm Trình đi lững thững phía sau với chiếc xe đẩy.

Trong không gian máy lạnh của siêu thị, Thẩm Trình nhân lúc hai người mẹ không chú ý, liền luồn tay xuống nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Chiêu. Tay cậu to, lòng bàn tay ấm áp và có chút chai sần ở các đầu ngón tay do cầm bút nhiều.

"Này, mẹ thấy bây giờ!" Diệp Chiêu hoảng hốt định rụt tay lại.

Thẩm Trình càng nắm chặt hơn, cậu thản nhiên dùng thân hình cao lớn che chắn tầm nhìn phía trước, ghé sát tai cô thì thầm: "Sợ gì chứ? Chúng ta đang giúp mẹ cầm đồ mà. Nắm tay để không bị lạc, không phải sao?"

Cái lý lẽ "lưu manh" của cậu làm Diệp Chiêu vừa buồn cười vừa bất lực. Cô để mặc cho cậu nắm tay, thỉnh thoảng lại vụng trộm nhìn sang góc nghiêng hoàn hảo của bạn trai mình. Cô nhận ra, Thẩm Trình thực sự đã lớn rồi, không còn là cậu bé hay khóc nhè mỗi khi bị cô bắt nạt nữa. Bây giờ, cậu là người dẫn dắt cô vào những cảm xúc mới lạ và nồng cháy này.