Sau nụ hôn mang vị kem dâu ngọt ngào ấy, mối quan hệ của Diệp Chiêu và Thẩm Trình rơi vào một trạng thái "bí mật" đầy kích thích. Đối với người lớn, họ vẫn là hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, nhưng trong ánh mắt họ trao nhau khi ngồi chung bàn ăn đã có điều gì đó khác lạ.
Sáng sớm, Diệp Chiêu thức dậy bởi tiếng gõ nhịp nhàng lên khung cửa sổ. Cô dụi mắt, bước ra ban công. Bên kia, Thẩm Trình đã mặc chỉnh tề, trên cổ đeo một chiếc tai nghe lớn, dáng vẻ của một thiếu niên ưu tú đầy sức sống.
"Cầm lấy." Thẩm Trình đưa qua một túi giấy nhỏ.
Diệp Chiêu nhận lấy, bên trong là một chiếc điện thoại mới tinh. Cô ngạc nhiên: "Cậu lấy tiền đâu ra mà mua cái này? Với lại điện thoại của chị vẫn dùng được mà."
Thẩm Trình tựa lưng vào lan can, ánh mắt thản nhiên: "Tiền thưởng từ cuộc thi Tin học cấp thành phố. Cái điện thoại cũ của cậu hay hết pin lúc quan trọng, tớ không muốn lần nào tìm cậu cũng phải gọi vào máy bác gái."
Diệp Chiêu bĩu môi: "Đồ phung phí. Cậu còn chưa tốt nghiệp cấp ba mà đã tiêu tiền như thế này rồi."
"Tớ đang đầu tư cho tương lai." Thẩm Trình nhìn cô, giọng nói thấp xuống đầy ẩn ý. "Bên trong tớ đã cài sẵn vị trí của tớ rồi, sau này đi đâu cũng không được tắt máy."
Sự chiếm hữu của Thẩm Trình đôi khi khiến Diệp Chiêu cảm thấy vừa ấm áp vừa có chút "áp lực". Cô nhận ra, Thẩm Trình dường như đang cố gắng đẩy nhanh quá trình trưởng thành của chính mình để thu hẹp khoảng cách nửa năm tuổi tác giữa hai người. Cậu làm việc bán thời gian là lập trình cho một công ty phần mềm, cậu tự học giáo trình đại học, và quan trọng nhất, cậu chăm sóc cô như thể cậu mới là người lớn hơn.
Buổi chiều hôm đó, khi hai người cùng nhau đi dạo trong công viên gần nhà, Diệp Chiêu vô tình gặp lại một vài người bạn cũ. Họ cười đùa, hỏi thăm về dự định tương lai. Một cậu bạn trong nhóm vỗ vai Diệp Chiêu: "Chiêu Chiêu, cậu mà làm cô giáo chắc học sinh sẽ thích lắm, xinh đẹp lại hiền lành thế này."
Bàn tay đang nắm tay Diệp Chiêu của Thẩm Trình đột nhiên siết chặt. Cậu không nói gì, nhưng khuôn mặt lập tức trở nên lạnh lùng. Sau khi chào tạm biệt nhóm bạn, Thẩm Trình kéo cô đi nhanh hơn về phía con đường vắng người.
"Này, cậu làm sao thế? Đau tay chị!" Diệp Chiêu kêu lên.
Thẩm Trình dừng bước, xoay người lại, ép cô vào một gốc cây phong. Ánh mắt cậu rực cháy một nỗi niềm khó tả: "Cậu thích được người khác khen xinh đẹp à?"
"Thì... ai mà chẳng thích được khen." Diệp Chiêu nhỏ giọng.
"Vậy sau này chỉ được nghe tớ khen thôi." Thẩm Trình cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô. "Diệp Chiêu, cậu có biết tớ đã phải kiềm chế bao nhiêu để không đánh cái tên vừa chạm vào vai cậu không?"
Diệp Chiêu ngẩn ngơ. Cô chưa bao giờ thấy một Thẩm Trình mong manh và ghen tuông rõ ràng đến thế. Cô nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve mái tóc cứng của cậu: "Cậu ngốc quá, chỉ là bạn bè thôi mà. Trong mắt chị, Thẩm Trình mới là nhất."
Thẩm Trình ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Cậu vừa gọi tớ là gì? Gọi lại lần nữa xem."
"Thì... Thẩm Trình..."
"Không đúng. Lúc nãy cậu gọi là 'chị', giờ lại gọi thẳng tên. Diệp Chiêu, tớ muốn nghe cậu gọi tớ bằng một cách khác."
Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt Thẩm Trình đẹp đến mức khiến người ta khó thở. Diệp Chiêu biết cậu muốn gì, nhưng sự ngượng ngùng khiến cô chỉ có thể cúi đầu, tim đập như đánh trống.