Mùa hè ở Giang Nam không chỉ có nắng gắt mà còn có những đêm trăng thanh gió mát. Nhà Diệp Chiêu và nhà Thẩm Trình vốn chung một khoảng sân thượng nhỏ, nơi hai gia đình thường trồng hoa và phơi quần áo.
Tối hôm đó, lợi dụng lúc bố mẹ hai bên đang say sưa xem chương trình thời sự trong phòng khách, Thẩm Trình nhắn tin cho Diệp Chiêu: "Lên sân thượng, tớ đợi."
Diệp Chiêu rón rén mang theo một đĩa dưa hấu đã gọt sẵn, nhẹ nhàng bước lên cầu thang. Trên sân thượng, Thẩm Trình đã trải sẵn một chiếc chiếu cói, bên cạnh là một chiếc đài nhỏ đang phát những bản nhạc không lời êm dịu.
"Sao lại bày vẽ thế này?" Diệp Chiêu ngồi xuống, đưa cho cậu một miếng dưa hấu.
Thẩm Trình đón lấy miếng dưa nhưng không ăn ngay, cậu cứ nhìn chằm chằm vào ánh trăng trên cao rồi lại nhìn sang cô. "Hôm nay là tròn một tuần chúng ta chính thức yêu nhau."
Diệp Chiêu suýt chút nữa sặc dưa hấu: "Cái này mà cậu cũng tính sao?"
"Mọi ngày ở bên cậu, tớ đều tính." Thẩm Trình nằm xuống, gối đầu lên tay, đôi mắt nhìn vào hư không. "Cậu có biết không, năm tớ 14 tuổi, khi thấy cậu lần đầu tiên mặc váy đi dự tiệc sinh nhật bạn, tớ đã biết mình tiêu đời rồi."
Diệp Chiêu tò mò: "Lúc đó cậu mới là một đứa nhóc, biết gì mà tiêu đời?"
Thẩm Trình bật cười, nụ cười hiếm hoi đầy nét trẻ con nhưng cũng vô cùng quyến rũ: "Lúc đó tớ chỉ nghĩ, sao chị gái nhà bên lại có thể xinh đẹp đến thế, xinh đến mức tớ chỉ muốn giấu cậu đi, không cho ai nhìn thấy. Sau đó tớ bắt đầu ghét việc cậu gọi tớ là em trai, ghét việc cậu chỉ coi tớ là một đứa trẻ cần được bảo vệ."
Diệp Chiêu im lặng. Cô chưa bao giờ biết Thẩm Trình đã mang trong mình tâm tư sâu nặng đến thế từ khi còn rất nhỏ. Cô nằm xuống cạnh cậu, dưới bầu trời đầy sao, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang.
"Thẩm Trình, chị xin lỗi vì đã nhận ra quá muộn."
Thẩm Trình xoay người sang, chống tay lên đầu nhìn cô. Ánh trăng soi rọi khuôn mặt dịu dàng của Diệp Chiêu, khiến cậu không kìm lòng được mà cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô. "Không muộn. Chỉ cần cuối cùng vẫn là tớ, thì bao lâu tớ cũng đợi được."
Trong không gian yên tĩnh, họ cùng nhau nói về những ước mơ. Diệp Chiêu nói cô muốn sau này sẽ dạy ở một ngôi trường tiểu học gần nhà, có một vườn hoa nhỏ. Thẩm Trình lắng nghe, rồi bổ sung thêm: "Và trong vườn hoa đó sẽ có một chiếc xích đu cho con của chúng ta, và một chiếc ghế tựa để tớ ngồi làm việc bên cạnh cậu."
Viễn cảnh tương lai ấy khiến Diệp Chiêu đỏ mặt nhưng cũng tràn đầy mong đợi. Họ cứ thế nằm bên nhau, tay trong tay, dưới sự chứng kiến của ánh trăng thanh khiết, trao nhau những lời hứa hẹn ngây ngô nhưng chân thành nhất của tuổi trẻ.