MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thổi Qua Mùa HạChương 12: Phạt

Gió Thổi Qua Mùa Hạ

Chương 12: Phạt

542 từ · ~3 phút đọc

Ngày nhập học đại học của Diệp Chiêu cuối cùng cũng đến. Vì trường sư phạm nhập học sớm hơn trường của Thẩm Trình, nên cô phải đến ký túc xá trước một tuần.

Thẩm Trình tất nhiên đảm nhận vai trò "người vận chuyển". Cậu một tay xách vali to đùng, một tay cầm túi đồ ăn vặt cho cô, phong thái đĩnh đạc khiến không ít nữ sinh khóa trên phải ngoái nhìn.

"Này, cậu có thấy bạn nam kia không? Nhìn giống hotboy khoa Công nghệ thông tin quá." Những tiếng xì xào xung quanh lọt vào tai Diệp Chiêu.

Cô trộm nhìn Thẩm Trình, thấy mặt cậu vẫn không cảm xúc, nhưng bước chân lại nhanh hơn. Sau khi giúp cô sắp xếp đồ đạc trong ký túc xá (vốn đã được cậu xin phép quản lý cho vào vì danh nghĩa "em trai"), Thẩm Trình kéo cô ra một góc khuất dưới sân trường.

"Diệp Chiêu, ở đây toàn là đàn anh." Cậu nheo mắt, giọng nói mang theo sự cảnh báo.

"Thì trường học mà, phải có đàn anh chứ." Diệp Chiêu cười tinh nghịch, muốn trêu chọc cậu một chút. "Lúc nãy chị thấy có mấy anh khóa trên nhìn chị cũng... thân thiện lắm."

Vừa nói xong, cô đã cảm thấy trời đất quay cuồng. Thẩm Trình đẩy cô vào bức tường gạch phía sau, một tay chống lên tường, một tay bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Thân thiện? Cậu có muốn tớ cho cậu thấy thế nào là không thân thiện không?"

Thẩm Trình không đợi cô trả lời, cậu cúi xuống, nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng như trước mà mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu mạnh mẽ. Cậu cắn nhẹ vào môi dưới của cô, khiến cô khẽ kêu lên một tiếng. Lưỡi cậu luồn lách vào bên trong, tham lam hút lấy hết mật ngọt và không khí của cô.

Diệp Chiêu cảm thấy chân mình nhũn ra, cô chỉ có thể bám chặt vào vai áo cậu để không bị ngã. Nụ hôn kéo dài đến mức cô tưởng chừng mình sắp ngất đi thì Thẩm Trình mới buông ra. Cậu áp trán mình vào trán cô, hơi thở hổn hển.

"Đây là hình phạt vì tội nói linh tinh. Ở trường phải giữ khoảng cách với tất cả đàn ông cho tớ. Nếu tớ nghe thấy ai nói cậu là hoa khôi hay có người theo đuổi, tớ sẽ sang đây 'đánh dấu' chủ quyền trước mặt tất cả mọi người đấy."

Diệp Chiêu thở hổn hển, môi hơi sưng lên nhưng ánh mắt lại ngập tràn ý cười: "Cậu... cậu thật là lưu manh."

"Chỉ lưu manh với mình cậu." Thẩm Trình hôn nhẹ lên khóe môi cô một lần nữa. "Chiều thứ Sáu tớ sẽ sang đón cậu về nhà. Không được đi chơi với ai, rõ chưa?"

Nhìn bóng dáng cao lớn của Thẩm Trình rời đi, Diệp Chiêu chạm vào môi mình, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Cô biết, cuộc sống đại học của mình chắc chắn sẽ không hề yên ổn với một "ông cụ non" hay ghen như thế này, nhưng trái tim cô lại cảm thấy hạnh phúc đến lạ thường.