Cuối tuần, hai gia đình tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng hai đứa trẻ đều đã ổn định ở môi trường mới. Bố Diệp và bố Thẩm uống khá nhiều, không ngừng ôn lại chuyện cũ, từ lúc hai đứa còn tranh nhau cái kẹo đến lúc cùng nhau vào đại học.
"Thằng Trình nhà tôi ấy à, hồi nhỏ nó lầm lì thế thôi chứ trọng tình cảm lắm. Nó mà đã thích cái gì là giữ khư khư, không ai động vào được." Bố Thẩm vừa cười vừa vỗ vai con trai.
Diệp Chiêu cúi đầu ăn cơm, lòng thầm nghĩ: Bác nói đúng lắm, giờ cậu ấy đang giữ con đây này.
Sau bữa cơm, Diệp Chiêu sang phòng Thẩm Trình để mượn cuốn sách tham khảo. Vừa bước vào phòng, cô đã bị Thẩm Trình khóa cửa lại. Cậu ép cô vào cánh cửa, hơi thở vẫn còn vương chút mùi rượu vang từ bữa tiệc.
"Thẩm Trình, cậu làm gì thế? Bố mẹ đang ở ngoài phòng khách đấy!" Diệp Chiêu hoảng hốt thì thầm.
"Họ đang xem bóng đá, không chú ý đâu." Thẩm Trình vùi mặt vào cổ cô, giọng nói khàn khàn. "Cả ngày hôm nay tớ phải đóng vai 'em trai ngoan', cậu có biết tớ khó chịu thế nào không?"
Bàn tay cậu luồn vào dưới lớp áo thun mỏng của cô, chạm vào vùng da thịt mịn màng ở eo. Diệp Chiêu run rẩy, cảm giác tê dại lan tỏa. Cô định đẩy cậu ra nhưng sức lực của một chàng trai tập luyện thể thao thường xuyên khiến cô hoàn toàn bất động.
Đúng lúc đó, tiếng mẹ Diệp vang lên ngoài cửa: "Chiêu Chiêu ơi? Con có thấy cái chìa khóa nhà bác Thẩm để đâu không? Bác gái con tìm mãi không thấy."
Diệp Chiêu giật bắn mình, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn Thẩm Trình đầy van nài. Cậu khẽ tặc lưỡi, vẻ mặt không cam lòng nhưng cũng đành buông cô ra.
"Dạ... con đang tìm sách với Thẩm Trình, để con ra xem ạ!" Diệp Chiêu hét lên, giọng run run.
Cô vội vàng chỉnh lại quần áo, vuốt lại mái tóc rối trước khi mở cửa. Thẩm Trình đứng sau lưng cô, thản nhiên đút tay vào túi quần, mặt không biến sắc như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Khi mẹ Diệp nhìn thấy hai đứa, bà chỉ cười: "Hai đứa này, lớn rồi mà cứ như trẻ con, mượn sách gì mà đóng cửa kín mít thế."
Diệp Chiêu cười gượng gạo, còn Thẩm Trình thì bình thản đáp: "Bật điều hòa nên đóng cửa cho mát thôi ạ."
Tối đó, khi đã nằm trong phòng mình, Diệp Chiêu nhận được tin nhắn của Thẩm Trình: "Lần sau tớ sẽ không để cậu chạy thoát dễ dàng thế đâu. Ngủ ngon, bạn gái."
Diệp Chiêu ôm gối, lăn qua lăn lại trên giường. Cô nhận ra rằng, việc giấu giếm tình cảm này giống như một trò chơi mạo hiểm, vừa sợ hãi nhưng cũng vừa đầy kích thích. Nhưng cô cũng lo lắng, nếu một ngày bố mẹ phát hiện ra "em trai" mà họ hằng tin tưởng đang nung nấu ý định "bắt cóc" con gái họ, thì chuyện gì sẽ xảy ra?