Tuần thứ ba của học kỳ, Diệp Chiêu bắt đầu tham gia câu lạc bộ ghi-ta của trường. Tại đây, cô gặp lại một vài người bạn cũ, trong đó có một đàn anh khóa trên tên là Trình Hạo. Trình Hạo rất nhiệt tình, thường xuyên chỉ dẫn cho Diệp Chiêu cách bấm hợp âm.
Một buổi chiều, khi Trình Hạo đang cúi xuống sát gần để điều chỉnh tay cho Diệp Chiêu, thì Thẩm Trình xuất hiện. Cậu không đi một mình mà đi cùng một cô gái rất xinh đẹp – đó là hoa khôi khoa Ngoại ngữ, người đang theo đuổi Thẩm Trình rầm rộ suốt mấy ngày qua.
Diệp Chiêu nhìn thấy cảnh đó, tim thắt lại một cái. Cô thấy cô gái kia tươi cười nói chuyện với Thẩm Trình, còn cậu thì vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng không hề đẩy cô ấy ra.
"Chiêu Chiêu, đoạn này em phải bấm mạnh hơn một chút." Trình Hạo nhắc nhở.
Diệp Chiêu giật mình, cố tình nói to: "Dạ, em biết rồi anh Hạo. Anh chỉ dạy tận tình quá, cảm ơn anh nhé!"
Ánh mắt Thẩm Trình ngay lập tức bắn về phía này. Cậu chào cô gái bên cạnh một câu rồi sải bước đi tới. Không hề kiêng dè, cậu ngồi xuống ngay cạnh Diệp Chiêu, tự nhiên cầm lấy cây đàn từ tay cô.
"Để tớ chỉ cho, chỗ này cậu làm sai rồi."
Trình Hạo hơi bất ngờ: "Chào cậu, cậu là..."
"Tôi là... người nhà của cô ấy." Thẩm Trình nhấn mạnh hai chữ "người nhà". Cậu bắt đầu gảy một bản nhạc phức tạp, tiếng đàn điêu luyện khiến tất cả mọi người trong phòng tập phải im lặng lắng nghe.
Sau buổi tập, Thẩm Trình kéo Diệp Chiêu ra sân bóng rổ. Không khí giữa hai người lần đầu tiên có chút căng thẳng.
"Cái anh Hạo đó là ai?" Thẩm Trình hỏi, giọng lạnh lùng.
"Là đàn anh trong câu lạc bộ thôi. Còn cô gái lúc nãy đi cùng cậu là ai? Hoa khôi đúng không? Xinh đẹp thế kia mà." Diệp Chiêu khoanh tay, giọng đầy mùi giấm chua.
Thẩm Trình sững lại một chút, rồi đột ngột bật cười. Cậu tiến lại gần, cúi xuống nhìn sâu vào mắt cô: "Chiêu Chiêu, cậu đang ghen à?"
"Ai... ai thèm ghen chứ!" Diệp Chiêu quay mặt đi.
Thẩm Trình xoay vai cô lại, giọng nói trở nên dịu dàng: "Cô ấy là lớp trưởng, sang đưa tài liệu cho tớ thôi. Tớ cố tình đi qua đó là vì muốn xem cậu có chú ý đến tớ không. Ai ngờ lại thấy cậu cùng đàn anh tình tứ như vậy."
Cậu vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát vào lòng: "Đừng giận nữa. Cả thế giới này đều biết Thẩm Trình chỉ nhìn thấy một mình Diệp Chiêu thôi. Nhưng mà... hôm nay cậu ghen trông đáng yêu thật đấy."
Diệp Chiêu bĩu môi, nhưng lòng đã nguôi giận. Cô vòng tay ôm lại cậu, thầm nghĩ: Hóa ra không chỉ có mình cậu ấy muốn chiếm hữu, chính mình cũng đã bắt đầu muốn giữ khư khư "cậu em trai" này cho riêng mình rồi.
Dưới ánh đèn sân bóng, hai cái bóng trẻ trung quấn quýt lấy nhau. Họ vẫn còn trẻ, con đường phía trước còn dài, nhưng lúc này, trong mắt họ chỉ có đối phương là duy nhất.