MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 1

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 1

1,010 từ · ~6 phút đọc

Tháng Chín ở Học viện Nghệ thuật K mang theo cái nóng hầm hập của mùa tựu trường và mùi giấy in mới từ những tập tài liệu. Phòng hội thảo B.204 đông nghịt sinh viên năm cuối, những khuôn mặt vừa trưởng thành vừa kiêu ngạo, sẵn sàng thách thức mọi điều họ được dạy.

Thanh Lam đứng trên bục giảng, áo sơ mi lụa màu trắng kem cài khuy đến tận cổ, tạo nên vẻ thanh lịch nhưng cũng đầy nguyên tắc. Cô chỉnh lại gọng kính, đôi mắt nâu nhạt lướt qua hàng ghế.

“Chào mừng các bạn đến với học phần ‘Triết học và Thẩm mỹ trong Văn học Cổ điển.’ Tôi là Thanh Lam.” Giọng cô trầm, rõ ràng, mang một chút uy quyền trí thức. “Mục tiêu của tôi không phải là nhồi nhét lý thuyết. Mục tiêu là để các bạn nhìn thấy điều gì nằm sau những câu chữ cấm đoán.”

Phần lớn sinh viên gật gù hoặc bận rộn với laptop. Nhưng ở hàng ghế thứ ba, một người không hề gật.

Đó là Hạo Minh.

Anh không ghi chép, không chạm vào máy tính. Anh chỉ đơn giản là nhìn cô. Ánh nhìn không hề tò mò hay kính trọng của một học trò, mà là ánh nhìn trực diện, thăm dò, như thể anh đang đọc được những bí mật ẩn sâu dưới lớp áo lụa kín đáo kia.

Lam đã quen với việc bị sinh viên nhìn ngắm, nhưng ánh mắt của Hạo Minh khiến cô cảm thấy bất an. Nó mang một sự ám ảnh và tự tin lạ lùng, một sự trưởng thành không phù hợp với cái tuổi 20 của anh.

Cô lờ đi, tập trung vào slide đầu tiên: Sự đối lập giữa Lý trí và Bản năng trong tác phẩm của G.

“Triết học thường đặt ra rào cản. Tình yêu cấm kỵ, ham muốn vượt giới hạn, tất cả đều bị gán mác là ‘phi luân lý’ hay ‘sai trái’,” Lam nói, điềm tĩnh. “Nhưng chúng ta, với tư cách là những nhà nghiên cứu, phải tự hỏi: Liệu sự cấm đoán có phải là chất xúc tác mạnh mẽ nhất cho khát vọng của con người không?”

Hạo Minh bỗng giơ tay. Động tác chậm rãi, thu hút mọi ánh nhìn về phía anh.

“Mời bạn.” Lam cố giữ giọng không chút dao động.

“Thưa cô,” Hạo Minh cất tiếng, giọng anh trầm hơn vẻ ngoài, mang chút ngạo mạn của một người thông minh. “Nếu cô thừa nhận sự cấm đoán là chất xúc tác, vậy có phải chính những nguyên tắc và đạo đức nghề nghiệp mà cô đang dạy đây, lại là chất xúc tác mạnh nhất cho sự phá vỡ của chính cô và chúng ta không?”

Cả phòng học bỗng chốc im lặng. Đây không phải là một câu hỏi học thuật. Đây là một lời thách thức mang tính cá nhân.

Thanh Lam cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Cô biết anh đang nói đến điều gì. Khoảng cách giữa họ, ranh giới giữa giáo viên và học sinh—tất cả là những rào cản mà Lam đã xây dựng kiên cố cho mình suốt nhiều năm.

“Câu hỏi rất hay,” Lam đáp, khuôn mặt hơi căng thẳng. Cô bỏ gọng kính ra, ánh mắt trực tiếp chạm vào anh. “Đó là một giả thuyết hấp dẫn. Nhưng chúng ta là những người lớn, Hạo Minh. Lý trí luôn là công cụ cuối cùng để duy trì trật tự và ngăn chặn sự hỗn loạn của bản năng.”

“Và nếu bản năng ấy mạnh mẽ đến mức phá vỡ mọi trật tự, cô sẽ làm gì?” Hạo Minh hỏi tiếp, không chút nao núng, ánh mắt như đang lột trần sự phòng thủ của cô.

Lam không trả lời ngay. Cô hít sâu. Khoảnh khắc này, cô không còn là giáo viên. Cô là một người phụ nữ bị một chàng trai trẻ quyến rũ và đe dọa bằng chính những khái niệm cô giảng dạy.

“Khi đó,” cô nói, giọng khẽ run, “người ta phải chấp nhận hậu quả. Và hậu quả của sự hỗn loạn thường không hề lãng mạn.”

Hạo Minh nhếch môi, nụ cười nhỏ nhưng đầy ẩn ý. Anh không nói thêm. Anh chỉ gật đầu chấp nhận, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lam, như thể đang nói: Chúng ta rồi sẽ thấy, cô giáo.

Cảm giác bỏng rát từ ánh nhìn đó đeo bám Lam suốt phần còn lại của buổi học, khiến cô liên tục phải nhìn vào cuốn sổ tay để tránh đối diện với kẻ phá luật đang ngồi ở hàng ghế thứ ba.

Khi chuông báo kết thúc, Lam vội vã thu dọn tài liệu. Vừa bước xuống bục, cô nghe thấy giọng Hạo Minh ngay sau lưng.

“Cô Lam,” anh gọi. “Em cần cô tư vấn về đề tài nghiên cứu của em. Nó liên quan đến… sự giải thoát khỏi các giới hạn.”

Lam quay lại, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một bước chân. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ người anh khiến cô lùi lại nửa bước theo bản năng.

“Được,” Lam nói nhanh. “Đến phòng làm việc của tôi vào chiều thứ Năm. Ba giờ.”

“Không phải bây giờ sao?” Hạo Minh hỏi, ánh mắt quyến rũ và áp đặt. “Em nghĩ chúng ta nên tận dụng lúc cảm xúc còn đang mãnh liệt.”

“Ba giờ chiều thứ Năm, Hạo Minh,” Lam lặp lại, giọng kiên quyết nhưng bên trong cô biết rõ, cô vừa trải qua một trận chiến nhỏ và đang hoàn toàn thất bại trước sự quyến rũ trắng trợn này.

Anh cười, một nụ cười rạng rỡ, như thể đã đạt được điều mình muốn, rồi thong thả bước ra khỏi phòng.

Thanh Lam đứng yên, tay siết chặt tập tài liệu. Cô nhắm mắt lại. Ảo vọng của cô về một mối quan hệ trí tuệ, trong sạch đã bị thực tại là sự hấp dẫn thể xác và tâm lý đầy nguy hiểm của một học trò, phá tan ngay trong chương trình học đầu tiên.