Chiều thứ Năm. Ba giờ đúng.
Phòng làm việc của Thanh Lam nằm ở cuối hành lang, khuất sau những kệ sách cũ kỹ của khoa. Không gian nhỏ hẹp, chỉ đủ đặt một bàn làm việc, một giá sách cao và hai chiếc ghế. Không khí yên tĩnh và có mùi giấy cũ quen thuộc, nhưng hôm nay, Lam cảm thấy căng thẳng hơn thường lệ.
Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi gặp này, không phải về mặt học thuật, mà là về mặt tâm lý. Cô mặc một bộ vest màu xám than, chiếc áo khoác như một tấm chắn bảo vệ. Cô cố ý đặt chiếc ghế đối diện anh xa hơn một chút.
Khi Hạo Minh gõ cửa và bước vào, anh mang theo một luồng không khí mới mẻ và nguy hiểm làm tan đi sự yên tĩnh của căn phòng.
“Em chào cô.” Giọng anh vẫn trầm và lịch sự, nhưng ánh mắt anh lại đảo quanh căn phòng một cách chậm rãi, như đang ghi nhớ từng chi tiết về không gian riêng tư của cô.
“Ngồi đi, Hạo Minh,” Lam chỉ vào chiếc ghế. Cô mở tập tài liệu nghiên cứu của anh trên bàn. “Đề tài về sự mâu thuẫn giữa Khao khát và Thực tại trong thơ lãng mạn Anh. Rất tham vọng.”
Hạo Minh ngồi xuống. Chiếc áo len mỏng màu xanh đậm làm nổi bật vóc dáng cao ráo của anh. Lam cố gắng tập trung vào nội dung, chỉ trỏ vào các ghi chú của anh, nhưng cảm giác về sự gần gũi khiến cô khó thở.
“Em thấy các nhà thơ luôn tìm kiếm một khoảnh khắc giải thoát khỏi trách nhiệm xã hội,” Hạo Minh nói, hơi cúi người về phía trước, tay anh đặt lên mép bàn, gần với tay cô. “Nhưng khoảnh khắc đó thường chỉ tồn tại trong ảo vọng, trong nghệ thuật.”
“Đúng vậy. Đó là lý do triết học được sinh ra, để giữ chân chúng ta ở lại với trật tự,” Lam đáp, vội vàng rút tay lại và cầm lấy cây bút. “Ở đây, em cần phân tích sâu hơn về sự ám ảnh. Ám ảnh là gì?”
“Ám ảnh, thưa cô,” Hạo Minh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh hạ thấp hơn một chút, “là khi một hình ảnh hoặc một mong muốn nào đó trở nên mạnh mẽ đến mức nó xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ của ta, khiến ta không thể tập trung vào bất cứ điều gì khác.”
Lam cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Cô biết rõ anh đang ám chỉ điều gì.
“Và điều đó có nguy hiểm không?” Cô hỏi ngược lại, như thể đang chất vấn chính mình.
Hạo Minh nhếch môi: “Với người bị ám ảnh, đó là sự sống. Với người bị ám ảnh nhắm đến, đó có thể là một loại mối đe dọa… hoặc một loại mời gọi.”
Lam nhanh chóng chuyển đề tài, chỉ vào một đoạn trích trong tài liệu. “Chúng ta cần cụ thể hóa. Ở đây em viết: ‘Sự gần gũi không thể tránh khỏi.’ Gần gũi ở đây là gần gũi về tinh thần, hay thể xác?”
“Cả hai, thưa cô.”
“Nhưng trong văn học, chúng ta phân tích về tinh thần.”
“Nhưng cô cũng biết rõ, Thanh Lam,” anh ta đột ngột dùng tên cô, khiến cô giật mình. Cô ngước lên, thấy ánh mắt anh chứa đầy sự phá vỡ rào cản. Anh nhanh chóng sửa lại: “Ý em là, thưa cô, sự gần gũi tinh thần luôn là màn dạo đầu cho sự gần gũi thể xác. Cô không nghĩ đó là một sự thật không thể chối cãi sao?”
Đúng lúc đó, một đồng nghiệp gõ cửa hỏi mượn sách. Thanh Lam vội vã đứng dậy, cảm thấy biết ơn sự can thiệp này.
“Em đợi một lát,” cô nói.
Khi Lam bước ra ngoài để nói chuyện với đồng nghiệp, Hạo Minh không ngồi yên. Anh đứng dậy, bước chậm rãi đến bàn làm việc của cô, nơi có một khung ảnh nhỏ úp xuống. Anh nhẹ nhàng lật nó lên. Đó là bức ảnh cũ của Lam với mẹ cô.
Khi Lam quay lại, cô thấy anh đang đứng đó, ở vị trí của cô, tay anh chạm vào góc bàn.
“Xin lỗi, em đang tìm một ghi chú.” Anh nói, vẻ mặt bình thản.
Nhưng Lam thấy ánh mắt anh đang nhìn vào khung ảnh, rồi lại nhìn cô. Anh đã vượt qua ranh giới vật lý của cô. Anh đã đứng sau lưng cô, trong không gian riêng tư nhất của cô.
“Chúng ta đã xong,” Lam nói, giọng lạnh lùng hơn. Cô không hỏi anh có tìm thấy ghi chú không. “Những điểm em cần chỉnh sửa đã rõ ràng. Hẹn gặp lại em trên lớp.”
Hạo Minh thu dọn đồ đạc, nụ cười âm ỉ và bí ẩn trở lại trên môi. Anh bước qua Lam, dừng lại ngay sau lưng cô, gần đến mức Lam có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể anh.
Anh cúi đầu xuống, nói nhỏ vào tai cô, đủ để chỉ mình cô nghe thấy:
“Gần gũi là khi cô cảm thấy sự hiện diện của em, ngay cả khi cô không nhìn thấy em. Chúc cô cuối tuần vui vẻ, cô Lam.”
Nói rồi, anh bước ra, đóng cửa lại.
Thanh Lam đứng sững tại chỗ. Cảm giác mát lạnh trên tai cô và mùi hương bạc hà vương lại trong không khí hẹp. Cô nhắm mắt, nhận ra sự gần gũi đó không chỉ là thể xác.
Nó là sự xâm chiếm vào tâm trí. Và cô không chắc mình có muốn đóng cánh cửa đó lại hay không.