Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 3

922 từ · ~5 phút đọc

Thứ Bảy. Thanh Lam cần một sự giải thoát khẩn cấp khỏi những bức tường của Học viện K. Cô lái xe đến một quận cũ của thành phố, nơi có một quán cà phê sách nhỏ, khuất trong một con hẻm. Cô luôn tìm đến nơi này để che giấu mình khỏi những người quen và đặc biệt là khỏi những ám ảnh gần đây.

Cô chọn một bàn khuất trong góc, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống trang sách cô đang đọc, và gọi một ly cà phê đen. Cuốn sách là một tuyển tập thơ cũ, nhưng tâm trí cô lại không ngừng phát lại khoảnh khắc Hạo Minh đứng sau lưng cô, hơi thở anh phả vào tai cô.

Lam thở dài. Cô đã mất ngủ hai đêm. Sự căng thẳng giữa lý trí và khao khát đang bào mòn sự bình tĩnh cô dày công xây dựng.

Cô quyết định bỏ sách xuống. Cô gọi thêm một ly espresso mạnh nữa, cố gắng xua đi hình ảnh sắc sảo và tự tin của Hạo Minh.

Khi cô đang chìm trong sự trầm tư và cô độc của riêng mình, một giọng nói quen thuộc vang lên, gần đến mức khiến Lam giật mình.

“Cô Lam?”

Lam ngước lên. Là Hạo Minh.

Anh không mặc đồng phục học sinh hay trang phục quá kiểu cách, chỉ là một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jeans. Sự thoải mái này càng làm nổi bật vẻ phóng khoáng và quyến rũ của anh, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh học trò nghiêm túc trên lớp.

Cô cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Thế giới riêng tư của cô vừa bị xâm phạm.

“Hạo Minh,” Lam đáp, giọng cô hơi khô khốc. “Trùng hợp thật.” Cô cố gắng để sự ngạc nhiên không lộ rõ.

“Không hoàn toàn là trùng hợp đâu, cô,” anh mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ thách thức mà là sự thân mật và đồng cảm một cách khó hiểu. “Em thấy xe cô đỗ ngoài ngõ nên em đoán là cô ở đây.”

Anh không hỏi xin phép. Anh trực tiếp kéo chiếc ghế đối diện cô ra và ngồi xuống.

“Em đang đi tìm sách tham khảo. Quán này nổi tiếng với sách cổ.” Anh nhìn vào ly espresso thứ hai của cô. “Hay cô đang cần một liều caffeine gấp để quên đi điều gì đó?”

Lam cảm thấy bị đọc vị. Ánh mắt anh sắc bén và thấu suốt đến kinh ngạc.

“Tôi chỉ đang nghỉ ngơi. Cô đơn cũng là một kiểu thư giãn,” Lam nói, cố gắng đẩy anh ra bằng sự lạnh lùng.

“Cô đơn không phải là thư giãn, cô Lam,” Hạo Minh phản bác nhẹ nhàng. “Cô đơn là khi cô tự ý thức rằng cô đang muốn được gần gũi với ai đó, nhưng lại tự trói buộc mình. Giống như việc cô muốn đọc sách, nhưng mắt cô lại cứ nhìn ra ngoài cửa sổ.”

Lam giật mình, cô đã thực sự nhìn ra ngoài cửa sổ suốt năm phút. Anh đã quan sát cô.

“Em có một đề xuất,” Hạo Minh nói, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt anh sáng rực dưới ánh đèn. “Tạm thời đừng làm giáo viên, đừng làm học trò. Chỉ là hai người lớn đang uống cà phê vào chiều thứ Bảy. Cô có chấp nhận giao kèo nhỏ này không?”

Đây là một cơ hội nguy hiểm, nhưng cũng là một sự mời gọi không thể cưỡng lại. Cô mệt mỏi với chiếc áo giáp của mình.

“Nếu đó là điều kiện để em ngừng gọi tôi là ‘cô’ ngoài khuôn viên trường,” Lam chấp nhận.

Hạo Minh cười, một nụ cười chân thật và ấm áp khiến gương mặt anh bớt đi vẻ kiêu ngạo. “Tuyệt vời. Cô Lam… à không, Thanh Lam. Em là Hạo Minh.”

Anh gọi nhân viên phục vụ, không gọi cà phê cho mình. Thay vào đó, anh gọi một ly trà nóng, thanh khiết đặt trước mặt cô.

“Cà phê mạnh chỉ giúp cô tỉnh táo. Trà nóng giúp cô bình tĩnh và thành thật,” anh giải thích.

“Em không sợ bị thành thật với tôi sao?” Lam hỏi, dựa người vào lưng ghế, cảm thấy thư giãn một cách bất đắc dĩ.

Hạo Minh nhún vai: “Em không có gì để giấu. Chỉ là sự khao khát một người phụ nữ thông minh, lý trí, nhưng lại có những vết nứt trong tâm hồn. Em thấy điều đó.”

Lời nói của anh thẳng thừng và quyến rũ một cách nguy hiểm. Lam cảm thấy có một lực hút mạnh mẽ đang kéo họ lại gần nhau. Cô nhận ra, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô đang được một người đàn ông nhìn nhận đúng với con người thật của mình, không phải là một danh hiệu.

Ánh mắt họ giao nhau. Trong không gian yên tĩnh và mờ ảo của quán cà phê, rào cản đạo đức của Lam dường như đang tan chảy. Cô cảm thấy cô độc tan biến, thay vào đó là sự kích thích của một mối quan hệ cấm kỵ vừa chớm nở.

“Em đến đây tìm sách gì?” Lam hỏi, cố gắng chuyển hướng sang điều gì đó vô hại hơn.

Hạo Minh mỉm cười bí ẩn: “Em đến tìm một sự gợi ý. Và em nghĩ, em đã tìm thấy rồi.”

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt không hề rời đi. Thanh Lam biết rõ, sự gợi ý đó chính là cô. Và cô đang không muốn chạy trốn.