MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 4

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 4

981 từ · ~5 phút đọc

Thứ Hai. Thanh Lam bước vào phòng làm việc, không khí tĩnh lặng như thể buổi gặp gỡ ở quán cà phê hôm trước chưa từng xảy ra. Cô dán mắt vào lịch, gạch chân mục "Tư vấn đề tài: Hạo Minh." Dù đã cố gắng khôi phục sự chuyên nghiệp, chiếc áo giáp của cô vẫn cảm thấy lỏng lẻo hơn sau cuộc trò chuyện ngoài lề đó.

Cô đã quyết định. Cô sẽ chỉ tập trung vào học thuật, dùng lý trí làm ngọn lửa dập tắt ham muốn đang chực chờ bùng lên.

Hạo Minh đến sớm mười phút. Anh mang theo một tập tài liệu dày cộp và một thái độ hoàn toàn chuyên tâm. Trở lại Học viện, anh lại là học trò xuất sắc, thông minh đến mức đáng sợ.

“Em muốn tập trung vào mối quan hệ giữa các nhân vật trong tác phẩm W,” Hạo Minh bắt đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhưng lần này, anh cố ý đặt mình hơi nghiêng, tạo ra một góc tiếp xúc không chính thức.

Lam bắt đầu phân tích. Họ nhanh chóng chìm vào một cuộc tranh luận sôi nổi về sự giằng xé giữa trách nhiệm và khao khát của nhân vật chính.

“Nhân vật này bị trói buộc bởi dây dầu gai của xã hội,” Lam giải thích, chỉ vào đoạn văn. “Anh ta không dám chạm vào sợi tơ hồng của tình yêu đích thực vì sợ hậu quả.”

“Nhưng sự trói buộc đó khiến anh ta bị ám ảnh hơn gấp bội,” Hạo Minh phản bác, ánh mắt anh sáng rực lên, không phải vì nhân vật, mà vì sự so sánh. “Khi bị cấm đoán, sợi tơ hồng kia trở thành mục tiêu duy nhất của cuộc đời anh ta. Anh ta sẵn sàng hy sinh danh dự để chạm vào nó.”

“Đó là sự thiếu chín chắn, Hạo Minh,” Lam nói, giọng cô hơi gắt. “Đó là sự ích kỷ và phá hoại.”

“Hay đó là tình yêu thuần túy nhất?” Hạo Minh hỏi ngược lại, giọng anh trầm ấm và thuyết phục. “Anh ta yêu đến mức chấp nhận sự hỗn loạn mà cô đã nói. Nếu cô là nhân vật nữ ấy, cô có muốn được anh ta liều mạng chiếm lấy không?”

Lam giật mình. Câu hỏi này quá trần trụi. Nó không còn là về văn học nữa.

“Tôi là giảng viên, Hạo Minh. Tôi nhìn nhận vấn đề dưới góc độ luân lý và hậu quả,” Lam đáp, cố gắng tìm lại giọng điệu cứng rắn.

“Nhưng Lam, à, cô Lam,” anh nhanh chóng sửa lại, nhưng sự thân mật đã được thiết lập. “Em đã đọc luận văn của cô. Cô từng viết: ‘Lý trí là lớp vỏ giòn tan nhất khi đứng trước cơn sóng thần của cảm xúc chân thật.’ Cô viết điều đó khi còn trẻ hơn bây giờ. Cô đã thay đổi, hay cô chỉ đang tự lừa dối?”

Lam cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh đã tìm hiểu về cô. Anh đã đọc những điều cô muốn chôn vùi nhất.

“Chúng ta đi quá xa đề tài rồi,” Lam cắt ngang, gấp tài liệu lại một cách dứt khoát.

“Chưa đâu, cô Lam,” Hạo Minh không lùi bước. Anh nghiêng người sát qua bàn, khoảng cách giữa mặt họ chỉ còn chưa đầy gang tay.

“Em biết cô đang cố gắng dựng lại bức tường sau buổi cà phê hôm nọ. Nhưng bức tường đó chỉ làm cho sự hấp dẫn thêm kịch tính.” Anh nói khẽ, đôi mắt xanh thẳm của anh chứa đầy sự quyến rũ nguy hiểm.

Anh giơ tay lên, không chạm vào cô, nhưng ngón tay anh chỉ vào một vết mực nhỏ vấy trên cổ tay áo sơ mi trắng của cô.

“Sự vụng về này không hợp với một người phụ nữ lý trí như cô. Điều gì đang làm cô mất tập trung?”

Lam cảm thấy tim đập như sấm. Cô chết lặng trước sự gần gũi đột ngột và sự hiểu biết quá mức của anh. Cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà và mùi mực in trên ngón tay anh.

“Nếu em không tôn trọng ranh giới, tôi sẽ chấm dứt buổi tư vấn,” Lam cảnh cáo, nhưng giọng cô lại thiếu đi sự mạnh mẽ.

Hạo Minh rút tay về, ánh mắt đắc thắng vì đã khiến cô bối rối. Anh biết, cô sẽ không chấm dứt.

“Được. Chúng ta quay lại với luận văn. Em cần cô gặp em thêm một buổi nữa vào cuối tuần này,” Hạo Minh đề nghị, hoàn toàn tự nhiên.

Lam thở hắt ra, nhận ra mình đang bị anh thao túng một cách tinh vi.

“Không được. Cuối tuần tôi có việc bận,” Lam từ chối.

“Vậy thì vào tối Thứ Sáu. Tại Thư viện chính của Học viện. Khi mọi người đã về. Em cần cô phân tích chi tiết về chương IV. Không gian vắng vẻ sẽ giúp chúng ta tập trung hơn vào bản chất của vấn đề, cô Lam.”

Câu nói của anh mang hai tầng ý nghĩa: tập trung vào đề tài và tập trung vào sự cấm kỵ. Lam hiểu rõ nguy hiểm đang chờ đợi, nhưng cô cũng nhận thấy sợi tơ hồng đang thắt chặt quanh lý trí cô.

“Tám giờ tối Thứ Sáu. Nhưng chỉ là về học thuật,” Lam chấp nhận, gần như thì thầm.

Hạo Minh mỉm cười, nụ cười chiếm hữu và đầy hứa hẹn. “Tất nhiên rồi, Lam. Luôn là về học thuật.”

Khi anh rời đi, Lam ngồi lại, nhìn chằm chằm vào khoảng trống anh vừa để lại. Cô biết rõ, cô vừa chấp nhận một cuộc hẹn hò bí mật trong bóng tối của Thư viện. Cô không còn bị trói buộc bởi dây dầu gai nữa. Cô đang tự nguyện tiến đến sợi tơ hồng mà cô từng kịch liệt phủ nhận.