MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 5

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 5

1,045 từ · ~6 phút đọc

Tám giờ tối Thứ Sáu. Thư viện chính của Học viện K chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn vài ngọn đèn bảo vệ nhấp nháy ở khu vực lối ra. Lam đã chờ Hạo Minh ở góc khuất của khu sách Triết học, nơi những kệ sách cao vút tạo ra cảm giác cô lập hoàn toàn.

Cô mặc một chiếc váy len cổ lọ màu đen, trang nhã nhưng lại khiến cô cảm thấy trần trụi hơn bình thường. Cô đã dành cả ngày để tự thuyết phục rằng đây chỉ là một buổi hướng dẫn học thuật, nhưng nhịp tim đang đập mạnh lại tố cáo sự hồi hộp không thể che giấu.

Hạo Minh đến. Anh mang theo một chiếc cặp da cũ, hoàn toàn ăn nhập với không khí cổ điển của thư viện.

“Chào cô.” Anh thì thầm, giọng anh vang vọng nhẹ trong không gian vắng lặng, mang một sự thân mật đến đáng sợ.

“Chúng ta bắt đầu thôi,” Lam nói, giọng khẽ run.

Họ ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ lớn, đặt tài liệu ra. Lam nhanh chóng chỉ vào các ghi chú, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp nhất có thể.

“Trong chương IV, nhân vật bắt đầu nghi ngờ về lý tưởng của mình. Anh ta lạc lối, Hạo Minh. Anh ta tìm kiếm một ánh sáng dẫn đường, nhưng lại bị thu hút bởi bóng tối.”

Hạo Minh dựa người ra sau ghế, nhìn cô chăm chú thay vì tài liệu. “Có lẽ bóng tối mới là nơi anh ta tìm thấy sự thật về bản thân. Ánh sáng chỉ phơi bày những gì xã hội muốn thấy.”

Đột nhiên, đèn chiếu sáng khu vực họ ngồi tắt phụt. Cả thư viện chìm vào bóng tối gần như hoàn toàn.

“Hình như có sự cố,” Lam thốt lên, cảm thấy hoảng loạn vì sự cô độc bị nhân lên gấp bội.

Hạo Minh không hề nao núng. Anh bình tĩnh lấy từ trong cặp ra một chiếc nến thơm nhỏ và bật lửa.

Ánh nến cam dịu dàng lập tức lan tỏa, chiếu lên gương mặt anh, khiến những đường nét trở nên sắc nét và quyến rũ hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không cần phải dừng lại vì sự cố nhỏ này, cô Lam,” anh nói, giọng nói đầy mê hoặc trong không gian mơ hồ. “Ánh nến càng làm cho cuộc thảo luận của chúng ta thêm thân mật.”

Lam nhìn ngọn nến. Nó tạo ra một ảo giác về sự riêng tư tuyệt đối, như thể họ đang ở trong một chiếc hộp bí mật bị tách biệt khỏi thế giới.

Họ tiếp tục bàn luận. Nhưng giờ đây, mọi lời nói đều mang thêm một lớp ý nghĩa ẩn do bối cảnh tạo ra.

“Cô nói anh ta đang lạc lối,” Hạo Minh nói, anh dịch chuyển tập tài liệu trên bàn, tay anh vô tình chạm vào tay cô.

Lam rụt tay lại như bị điện giật. Sự rung động không thể kiểm soát lan từ cổ tay cô lên toàn bộ cánh tay.

“Phải,” Lam lắp bắp, cố gắng lấy lại nhịp thở. “Anh ta bị thu hút bởi một người cấm kỵ... như một ngọn lửa. Anh ta biết sẽ bị thiêu cháy.”

“Nhưng anh ta vẫn muốn chạm vào. Vì sao?” Hạo Minh hỏi, và lần này, anh cố ý đặt tay lên tập tài liệu, ngay cạnh tay cô, khoảng cách chỉ còn vài milimet.

Lam không thể trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng cách mong manh đó. Cô cảm nhận được hơi ấm từ tay anh.

“Vì khao khát mãnh liệt hơn nỗi sợ hãi, cô Lam,” Hạo Minh tự trả lời. Anh nghiêng người về phía trước, ánh nến phản chiếu trong mắt anh. “Nếu đó là người anh ta yêu thật lòng, anh ta sẵn sàng chấp nhận bị thiêu rụi. Chấp nhận sự hỗn loạn.”

Anh nhích tay thêm một chút nữa, và ngón tay anh chạm nhẹ vào ngón tay cô.

Đó chỉ là một cái chạm nhỏ, nhưng nó chứa đựng tất cả sự áp chế và ham muốn mà họ đã kìm nén suốt thời gian qua.

Lam đóng băng. Cô không rút tay lại được. Cô cảm thấy sự ngọt ngào và tội lỗi hòa quyện vào nhau.

Hạo Minh giữ cái chạm đó, ánh mắt anh sâu thẳm và quyết liệt.

“Em đang phân tích đề tài đấy, cô Lam,” anh nói khẽ, nhưng giọng anh lại mang đầy sự quyến rũ của kẻ chinh phục. “Sự gần gũi không thể tránh khỏi.”

Lam nhắm mắt lại. Cô không thể phủ nhận sự thật. Cô đang muốn điều này.

Cô mở mắt ra, và trước khi cô kịp rút tay lại, Hạo Minh siết nhẹ ngón tay cô, một hành động đầy ám chỉ và đánh dấu lãnh thổ.

“Đã đến lúc em phải về rồi,” Hạo Minh nói, vẫn giữ cái chạm, nhưng đôi mắt anh lướt nhìn đồng hồ.

Anh buông tay cô ra, sự trống rỗng lập tức ập đến. Anh thổi tắt ngọn nến.

Trong bóng tối trở lại, Hạo Minh đứng dậy. Anh nắm tay Lam, kéo cô đứng dậy khỏi ghế.

“Em đưa cô ra ngoài.”

Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ. Lam để anh dẫn đi, băng qua những hàng kệ sách im lìm. Trong khoảnh khắc này, cô không còn là giáo viên. Cô là một người phụ nữ đang bước đi trong bóng tối, tự nguyện nắm tay học trò của mình.

Khi ra đến cửa, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Hạo Minh quay lại. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt anh ứa đầy khát khao nhưng lần này, anh kiềm chế được.

“Gặp cô vào tuần sau, Thanh Lam,” anh nói, chỉ dùng tên cô lần này. Anh buông tay cô ra, nhưng trước khi đi, anh lướt nhẹ ngón tay cái lên mu bàn tay cô.

“Đừng để lý trí làm cô bị thiêu cháy bởi sự cô đơn, Lam.”

Anh quay lưng đi, để lại Lam một mình dưới ánh đèn đường. Cô nhìn vào bàn tay vừa được anh chạm vào, cảm giác rung động vẫn còn đó. Cô biết, ngọn lửa cấm kỵ đã được thắp lên. Và chính cô, chứ không phải anh, là người đang bị nó ám ảnh và mời gọi.