MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 6

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 6

773 từ · ~4 phút đọc

Cuối tuần. Thanh Lam cố gắng chôn mình trong công việc và sách vở, nhưng vô ích. Cảm giác tội lỗi và kích thích sau buổi tối trong thư viện cứ bám riết lấy cô như một cái bóng. Cái chạm tay của Hạo Minh, ánh nến lung linh, và lời thì thầm đầy ẩn ý của anh đã phá vỡ sự tĩnh lặng mà cô xây dựng bấy lâu.

Cô khóa máy tính của trường lại, quyết tâm tránh xa mọi thứ liên quan đến công việc.

Nhưng đúng lúc cô vừa nhấp một ngụm trà để thư giãn, điện thoại cá nhân của cô rung lên. Một email từ một địa chỉ lạ, không phải của Học viện K.

Lam ngần ngừ mở ra. Tên người gửi là: “Kẻ Phá Luật”.

Nội dung email chỉ có một dòng chữ:

“Cô ấy muốn được là người tình, không phải là một pho tượng đá.”

— Trích từ một nhà văn cô từng yêu thích.

Lam cảm thấy mặt nóng ran. Anh ta đã tìm ra email cá nhân của cô. Anh ta không dùng tin nhắn công khai, mà cố tình xâm nhập vào không gian riêng tư nhất của cô. Và anh ta biết về sở thích cá nhân, về những điều cô đã chôn giấu.

Cô lập tức soạn tin trả lời, đầy giận dữ: “Nếu đây là một trò đùa, tôi sẽ báo cáo Ban Giám hiệu. Đừng xâm phạm đời tư của tôi.”

Nhưng cô không nhấn nút gửi. Lam biết, nếu cô làm vậy, cô sẽ chính thức thừa nhận sự căng thẳng đang tồn tại giữa họ. Cô xóa đi, hít thở sâu, cố gắng phớt lờ.

Năm phút sau, một email khác đến, ngắn gọn và quyến rũ hơn:

“Cô có nghĩ, việc một người phụ nữ thông minh cố gắng phủ nhận sự cô đơn của mình lại là điều quyến rũ nhất không? Em tự hỏi, chiếc áo giáp đó có đủ ấm không?”

Lần này, Lam cảm thấy rung động không phải vì giận dữ, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc và táo bạo của anh. Anh chạm đúng vào điểm yếu của cô. Chiếc áo giáp của cô thực sự lạnh lẽo.

Cô đứng dậy, đi đi lại lại trong căn hộ. Cô biết mình nên chặn email này. Nhưng sự tò mò và khát khao được nhìn nhận lại kìm chân cô.

Nửa đêm, khi Lam đang nằm trên giường, cố gắng nhắm mắt lại, điện thoại lại báo tin.

“Lam à, em xin lỗi, em không nên dùng tên cô. Nhưng em đang đọc lại luận văn của cô. Em không hiểu tại sao cô lại viết về sự giải thoát của nhân vật nữ, nhưng lại tự trói buộc mình trong đời sống thực. Cô đang sợ điều gì?”

Email này mang tính chất thăm dò tâm lý sâu sắc. Lam nhận ra, Hạo Minh không chỉ muốn một mối quan hệ thể xác. Anh muốn chiếm hữu tâm trí và cảm xúc của cô.

Lam không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cầm điện thoại lên, gõ nhanh một câu trả lời duy nhất vào địa chỉ email Kẻ Phá Luật:

“Em muốn gì?”

Chỉ vài giây sau, email trả lời đến, nhanh như một mũi tên.

“Em muốn cô thành thật. Với luận văn của em, với sự cấm đoán, và quan trọng nhất, với chính mình.”

Đó không phải là một yêu cầu. Đó là một lời thách thức không lời.

Lam cảm thấy toàn thân nóng ran. Cô đặt điện thoại xuống gối, quay mặt đi. Nhưng những lời của Hạo Minh cứ vang vọng trong đầu cô. Anh buộc cô phải đối mặt với ảo vọng của chính mình.

Cô nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng, không thể rời mắt. Cô biết, cô đang bước vào một trò chơi nguy hiểm.

Và cô đang muốn chơi.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Lam nhắm mắt lại. Cô không trả lời email nữa. Nhưng cô cũng không chặn nó. Cô giữ nó ở đó, như một lời hứa bí mật và kích thích về những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ngủ là điều không thể. Lam bật dậy, đi đến giá sách. Cô không đọc thơ lãng mạn Anh. Cô tìm đến cuốn luận văn cũ kỹ của chính mình, nơi cô từng viết về sự phá vỡ rào cản và khao khát được giải thoát.

Bây giờ, Hạo Minh đã trở thành thực thể hiện thân cho chính những câu chữ đó.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ đêm, cảm giác cô độc tan đi, thay vào đó là sự hồi hộp của một cuộc mạo hiểm cấm kỵ. Cô đã chấp nhận lời thách thức.