Thứ Tư. Bầu trời thành phố K đột ngột chuyển màu, nặng trĩu những đám mây đen báo hiệu một cơn mưa lớn. Lam đã có một ngày mệt mỏi với cuộc họp khoa và những ánh mắt soi mói của đồng nghiệp. Mặc dù mối quan hệ với Hạo Minh vẫn là bí mật, cô cảm thấy như mọi người đều có thể ngửi thấy sự bất ổn và căng thẳng đang bao trùm lấy cô.
Cô kết thúc công việc muộn hơn thường lệ. Sân trường đã vắng tanh, chỉ còn tiếng gió rít qua những hàng cây. Lam khóa cửa phòng làm việc và bước ra ngoài hành lang.
Đúng lúc đó, mưa trút xuống như thác đổ. Cô không mang theo dù.
Lam đứng co ro dưới mái hiên của khu nhà học, tiếng mưa đập vào nền đá tạo ra một âm thanh rối bời và tuyệt vọng. Cô rút điện thoại, định gọi taxi, nhưng lại nhận ra không thể liên lạc trong điều kiện thời tiết này. Cô cảm thấy cô đơn và dễ tổn thương hơn bao giờ hết.
Bỗng nhiên, một chiếc xe máy màu đen dừng lại ở lối vào khu hành lang.
Người lái xe đội mũ bảo hiểm đen che khuất nửa khuôn mặt, nhưng Lam nhận ra ngay dáng người cao ráo và phong thái đó.
Hạo Minh.
Anh bước xuống, trên tay cầm một chiếc áo mưa màu xám đậm. Anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đi thẳng đến chỗ cô đứng, những giọt nước mưa lấp lánh trên vai anh.
“Em biết cô vẫn làm việc muộn,” Hạo Minh nói, giọng anh trầm và ân cần một cách bất ngờ, hoàn toàn khác với giọng điệu thách thức trong những email. “Em thấy trời chuyển mưa nên em quay lại.”
Lam đứng lặng, sự mệt mỏi và cảm động hòa lẫn với sự hoảng loạn. Sự xuất hiện của anh trong tình huống này quá đúng lúc và thân mật.
“Em… em không cần phải làm vậy,” Lam thì thầm, cô né tránh ánh mắt anh. “Tôi có thể tự gọi xe.”
“Không có taxi nào đến đây lúc này đâu, Lam,” anh nói, lần này anh lại dùng tên cô một cách tự nhiên. Anh nhẹ nhàng mở chiếc áo mưa ra, không hỏi ý kiến cô, mà bao bọc lấy cô.
Khoảnh khắc anh trùm áo mưa qua đầu cô, cơ thể họ gần nhau đến mức Lam có thể cảm nhận hơi ấm phả ra từ ngực anh. Mùi hương bạc hà quen thuộc và mùi mưa lạnh hòa quyện, tạo nên một sự kích thích mạnh mẽ và tuyệt vọng.
“Lên xe đi,” anh ra lệnh, giọng đầy vẻ bảo vệ.
Lam không còn đủ lý trí để phản kháng. Sự mệt mỏi thể xác đã thắng thế. Cô im lặng ngồi lên yên sau xe anh.
Hạo Minh khởi động xe. Chiếc xe lướt đi chậm rãi dưới màn mưa dày đặc. Lam nắm chặt phần đuôi yên xe, nhưng cơn lạnh và gió khiến cô run rẩy không ngừng.
Anh dừng xe lại dưới một tán cây lớn, nép mình khỏi những cơn gió.
“Cô lạnh,” Hạo Minh nói, không quay đầu lại.
Trước khi Lam kịp trả lời, anh nắm lấy tay cô, tay anh ấm áp một cách đáng ngạc nhiên. Anh nhẹ nhàng đặt tay cô lên eo anh.
“Ôm chặt em. Cô sẽ ấm hơn.”
Đó là một lệnh không thể chối từ. Lam cảm thấy mặt mình nóng ran dưới trời mưa lạnh. Cô nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng.
Cô ghì chặt anh.
Cảm giác khi vòng tay ôm lấy eo anh, cảm nhận được sự săn chắc và sức sống của cơ thể anh, là một sự giải thoát khỏi mọi rào cản lý trí. Cô tựa đầu vào lưng anh, cảm nhận hơi ấm và nhịp thở của anh. Trong giây phút này, dưới cơn mưa tầm tã, cô không còn là giáo viên 30 tuổi nữa, cô chỉ là một người phụ nữ cô đơn đang tìm kiếm sự che chở từ người đàn ông cô khao khát.
Họ đi xuyên qua những con phố chìm trong bóng tối. Cơn mưa và gió cuốn trôi mọi tiếng động, chỉ còn lại sự im lặng của họ và tiếng động cơ xe. Đây là khoảnh khắc riêng tư và thân mật nhất từ trước đến nay.
Khi đến trước cửa căn hộ của Lam, mưa đã ngớt. Hạo Minh dừng xe.
Lam không muốn buông tay, nhưng cô buộc phải làm vậy. Cô buông anh ra, cảm thấy hụt hẫng ngay lập tức.
“Cảm ơn em,” Lam thì thầm, giọng cô vẫn còn run rẩy.
Hạo Minh quay đầu lại, tháo mũ bảo hiểm. Tóc anh ướt sũng, đôi mắt anh dưới ánh đèn đường sâu thẳm và quyến rũ hơn bao giờ hết.
“Không cần cảm ơn, Lam,” anh nói. “Em không thể để cô một mình trong đêm mưa như vậy. Em muốn là người bảo vệ cô, không chỉ là kẻ thách thức.”
Anh nghiêng người sát lại, tay anh vuốt nhẹ sợi tóc ướt dính trên má cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng ấn chứa ngàn lời.
“Em về đây. Cô vào nhà ngay đi, đừng để bị cảm.”
Lam gật đầu, cô không thể nói thêm lời nào. Cô bước lên bậc thang, quay lại nhìn anh. Hạo Minh vẫn đứng đó, đội lại mũ bảo hiểm, nhìn cô.
Chỉ đến khi cô vào nhà và đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh, Lam mới nhận ra. Cô vừa phản bội mọi quy tắc. Cô vừa chấp nhận sự thân mật ngoài ý muốn của anh.
Lam chạm vào nơi cô vừa ôm anh, cảm giác ấm áp vẫn còn đó. Cô biết, sau đêm nay, ranh giới lý trí của cô đã bị phá vỡ nghiêm trọng. Cô đã vượt qua sợi tơ hồng mà cô từng sợ hãi.