Sáng hôm sau, Thanh Lam bước vào Học viện K với tâm trạng hỗn loạn. Chiếc áo mưa, sự ấm áp trên yên xe, và vòng tay ôm chặt eo Hạo Minh đêm qua cứ ám ảnh cô. Cô không dám đối mặt với anh. Cô gửi email thông báo cả lớp về việc hủy buổi học phụ đạo tuần này.
Nhưng số phận dường như đang cố tình đẩy họ lại gần nhau.
Khoa Văn học Cổ điển đang tiến hành di dời một số sách hiếm từ phòng lưu trữ cũ sang Thư viện mới. Lam, với tư cách là giảng viên phụ trách, được giao nhiệm vụ giám sát quá trình này.
Đúng lúc đó, Hạo Minh – người đứng đầu đội sinh viên tình nguyện – xuất hiện.
“Chào cô Lam,” anh nói, giọng anh vẫn trầm ổn nhưng ánh mắt anh lại nhấp nháy đầy ẩn ý. Anh không nhắc gì đến đêm mưa hôm trước, nhưng sự thân mật vô hình vẫn bao trùm.
“Chào em, Hạo Minh. Em có thể làm việc ở khu vực khác không? Tôi sẽ giám sát khu vực này,” Lam đề nghị, cố giữ giọng bình thản.
Hạo Minh mỉm cười nhẹ, lắc đầu. “Không được ạ. Khu vực này cần người khỏe mạnh và cẩn thận nhất để mang vác những cuốn sách nặng. Giáo sư giao em phụ trách chính khu vực sách quý này.”
Lam biết anh nói đúng. Cô buộc phải chấp nhận.
Họ cùng nhau bước vào phòng lưu trữ sách cũ, một căn phòng nhỏ, tối tăm và bụi bặm. Họ phải bật đèn pin và đèn pin điện thoại để làm việc.
Công việc diễn ra chậm chạp. Lam cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp bằng cách liên tục chỉ đạo công việc cho các sinh viên khác. Nhưng Hạo Minh luôn bám sát cô.
“Cô Lam, chiếc kệ này bị nghiêng. Em cần cô giữ thăng bằng trong khi em tháo sách ra,” Hạo Minh yêu cầu.
Lam bước đến, tay cô đặt lên chiếc kệ gỗ cũ kỹ. Hạo Minh đứng đối diện cô, hơi cúi người. Khoảng cách giữa hai người lại trở nên nguy hiểm và hẹp hòi.
Khi anh đang tập trung tháo một cuốn sách cổ nặng, Lam vô tình trượt chân vì sàn nhà bụi bặm. Cô loạng choạng và mất thăng bằng.
Ngay lập tức, Hạo Minh bỏ sách xuống, vòng tay qua eo cô để giữ cô lại.
Cái chạm lần này không còn là sự vô tình dưới trời mưa. Nó là một sự tiếp xúc trực tiếp và mãnh liệt. Bàn tay anh ấn nhẹ vào eo cô, giữ cô đứng vững. Cô cảm thấy cơ thể săn chắc của anh và hơi thở dồn dập của cả hai.
“Cô cẩn thận,” anh thì thầm, giọng anh sát gần và trầm ấm bên tai cô.
Lam đứng im trong vòng tay anh, cảm giác choáng váng và hồi hộp. Cô biết, cô nên đẩy anh ra ngay lập tức. Nhưng trong bóng tối, trong căn phòng chỉ có hai người và hàng ngàn cuốn sách cũ, cô lại muốn nán lại cảm giác an toàn và kích thích này.
Vòng tay anh nới lỏng ra sau vài giây, nhưng anh vẫn không buông cô hoàn toàn.
“Cảm ơn em,” Lam nói, giọng cô khẽ run.
Anh chỉ mỉm cười bí ẩn, ánh đèn pin từ điện thoại anh chiếu vào mắt cô, khiến nó sáng lấp lánh.
Công việc tiếp tục, nhưng sự căng thẳng đã tăng lên bội phần.
Đến cuối buổi, chỉ còn lại Lam và Hạo Minh. Họ đang cố gắng khóa lại một chiếc tủ chứa tài liệu quan trọng bị kẹt.
“Nó bị kẹt ở góc này,” Lam nói, cô cúi người xuống để kiểm tra khóa.
Hạo Minh cũng cúi xuống theo, nhưng anh đứng sát sau lưng cô. Không có khoảng trống.
Lam cố gắng mở khóa bằng chiếc chìa khóa nhỏ. Khi cô xoay chìa, nó đột nhiên bị tuột khỏi tay cô, rơi xuống kẹt tủ.
“Chìa khóa!” Lam thốt lên.
“Để em,” Hạo Minh nói.
Anh cúi người xuống sâu hơn, cơ thể anh ép sát vào lưng cô. Tay anh đưa về phía trước, luồn qua khe hẹp giữa cơ thể họ.
Ngón tay anh chạm vào tay cô khi tìm chìa khóa. Rồi ngón tay anh đi lạc, lướt nhẹ nhàng lên mu bàn tay cô, tìm đường đến ngón tay cô, nơi vẫn còn chút hơi ấm từ cái chạm trong thư viện.
Lam niệm chú trong đầu, buộc mình phải giữ bình tĩnh. Cô cảm thấy cơ thể anh rung động ngay phía sau cô. Ngón tay anh vờn nhẹ trên da cô, không phải là vô tình.
“Đây rồi,” Hạo Minh nói, giọng anh khàn đặc vì sự gần gũi.
Anh rút chìa khóa ra. Ngay lập tức, Lam đứng thẳng lên, quay lưng lại. Cô thấy Hạo Minh cũng đứng thẳng, khuôn mặt anh phóng đại dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt anh ám ảnh và khao khát.
“Em làm tốt lắm,” Lam nói, cố gắng che giấu sự bối rối bằng sự chuyên nghiệp.
Hạo Minh không nói lời nào. Anh chỉ cầm chìa khóa lên và đặt vào tay cô, động tác chậm rãi và dịu dàng một cách đáng sợ.
“Cẩn thận giữ chìa khóa, Lam,” anh nói, ánh mắt anh tập trung vào đôi mắt cô.
Lam cảm thấy như cô vừa bị chinh phục mà không cần một nụ hôn nào. Sự gần gũi, cái chạm tay, và ánh mắt khao khát của anh đã nói lên tất cả.
Cô siết chặt chìa khóa, cảm thấy sự rung động từ ngón tay anh vẫn còn đọng lại. Lam biết, sự cấm kỵ và sự hấp dẫn này đã vượt qua ranh giới của lý trí. Cô đã hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi nguy hiểm mà Hạo Minh khởi xướng.