MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 9

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 9

998 từ · ~5 phút đọc

Cuối tuần. Khoa Văn học Cổ điển tổ chức một buổi tiệc nhỏ mừng thành công của dự án lưu trữ sách. Buổi tiệc diễn ra tại một nhà hàng yên tĩnh gần trường, với sự tham gia của các giảng viên và một số sinh viên chủ chốt, trong đó có Hạo Minh.

Lam mặc một chiếc váy dài, trang nhã, cố gắng duy trì vẻ chuyên nghiệp và xa cách thường thấy. Cô liên tục trò chuyện với các đồng nghiệp lớn tuổi, dùng những câu chuyện học thuật để tạo ra một lá chắn vô hình.

Nhưng Hạo Minh, bằng cách nào đó, luôn tìm thấy cách để hiện diện trong tầm nhìn của cô. Anh ngồi cùng nhóm sinh viên, nhưng ánh mắt anh liên tục lướt qua cô, một ánh nhìn vừa tôn trọng, vừa âm thầm sở hữu.

Lam cảm thấy mệt mỏi với trò chơi trốn tìm này. Cô quyết định uống một chút rượu vang đỏ. Cô muốn sự nóng ấm của rượu giúp cô quên đi sự căng thẳng đã tích tụ suốt tuần.

Sau ly thứ ba, Lam cảm thấy đầu óc mình hơi quay cuồng, những rào cản lý trí của cô bắt đầu lỏng lẻo.

Một nữ đồng nghiệp cũ kéo Lam ra góc phòng, bắt đầu kể lể về những khó khăn trong hôn nhân. Trong cơn say nhẹ, những lời than thở về sự cô đơn và gánh nặng trách nhiệm của người phụ nữ khiến Lam cảm thấy đồng cảm sâu sắc.

“Cậu biết không, Lam,” cô bạn nói, giọng hơi run. “Nhiều lúc mình ước, ước gì có ai đó nhìn thấy mình không phải là người vợ, người mẹ, hay giảng viên… chỉ là một người phụ nữ thôi. Một người phụ nữ mệt mỏi và muốn được yêu thương.”

Lam nhìn ly rượu trên tay, và đột nhiên, cảm xúc bị kìm nén trào dâng. Cô không thể nói về Hạo Minh, nhưng cô có thể nói về sự cô độc của chính mình.

“Tất cả chúng ta đều xây những bức tường quá cao,” Lam nói, giọng cô hơi lạc đi vì rượu. “Chúng ta sợ. Sợ bị tổn thương, sợ bị phán xét. Chúng ta nghĩ độc lập là mạnh mẽ, nhưng đôi khi… nó chỉ là sự cô đơn được trang trí đẹp đẽ.”

Cô thở dài, không biết cô đang nói với bạn hay với chính mình.

“Cậu không hiểu đâu. Khi cậu đã xây dựng mọi thứ dựa trên sự lý trí, việc thừa nhận khao khát… là một sự sụp đổ rất đáng sợ.”

Cô bạn cô nhìn Lam với vẻ bối rối, không hiểu những lời bí ẩn và đầy tâm trạng đó.

Và Lam biết, cô đã nói quá nhiều.

Cô lảo đảo đứng dậy, xin phép đi vệ sinh. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi góc khuất, một bàn tay ấm áp và vững chãi đã đỡ lấy cánh tay cô.

“Cô Lam, cô ổn chứ?”

Hạo Minh. Anh đã đứng đó từ lúc nào. Anh chắc chắn đã nghe thấy một phần cuộc trò chuyện.

“Tôi ổn. Chỉ là… hơi mệt,” Lam nói, cố gắng kéo tay ra khỏi sự nắm giữ của anh, nhưng anh giữ chặt hơn.

“Cô đã uống quá nhiều. Để em đưa cô về.”

Anh không hỏi. Anh quyết định. Và Lam, trong cơn say và sự dễ tổn thương này, không còn sức để chống cự.

“Được… được rồi,” cô thì thầm.

Hạo Minh lịch sự cúi chào các giảng viên, nói rằng cô Lam không được khỏe. Anh dẫn cô ra khỏi nhà hàng, đỡ cô lên xe một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Trên xe, Lam dựa đầu vào cửa kính. Cô cảm thấy an toàn một cách nguy hiểm khi có anh bên cạnh.

“Em có nghe thấy gì không?” Lam hỏi bất chợt, giọng cô nhỏ như hơi thở.

Hạo Minh tập trung lái xe. “Em nghe thấy những lời nói rất thành thật về sự cô đơn, Lam.”

“Và em nghĩ gì?”

“Em nghĩ,” anh quay sang nhìn cô nhanh, ánh mắt anh đầy sự cảm thông và khao khát, “Em nghĩ cô xứng đáng với một sự giải thoát. Một sự giải thoát không cần phải sợ hãi hậu quả.”

Lam nhắm mắt lại. Đó là một lời thú tội gián tiếp đầy quyến rũ. Anh đang hứa hẹn sự giải thoát, sự ấm áp mà cô vừa than thở rằng mình khao khát.

Khi đến trước cửa căn hộ của cô, Hạo Minh dìu cô vào nhà. Anh đặt cô ngồi xuống ghế sofa, bật đèn ngủ.

“Em đi lấy cho cô một ly nước,” anh nói, bắt đầu đi về phía bếp.

“Đừng đi,” Lam níu lấy tay anh. Cô sợ, nếu anh đi, sự yên bình và thành thật này sẽ tan biến.

Hạo Minh dừng lại. Anh từ từ quỳ xuống trước mặt cô, tay anh nắm chặt tay cô.

“Em ở đây,” anh cam đoan, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. “Em sẽ không đi đâu cả, cho đến khi cô ổn.”

Lam nhìn anh, thấy sự thông minh và quyến rũ của một học trò đã biến mất, thay vào đó là sự chân thành và che chở của một người đàn ông. Cô đưa tay lên, vuốt nhẹ lên mái tóc anh.

“Tôi… tôi thật sự cô đơn, Hạo Minh,” cô thú nhận, nước mắt chực trào. Lời thú tội này không phải là lời yêu, nhưng nó sâu sắc và cởi mở hơn bất cứ điều gì.

Hạo Minh không nói thêm. Anh chỉ siết chặt tay cô hơn, đặt nụ hôn dịu dàng và an ủi lên mu bàn tay cô.

Anh không lợi dụng sự yếu đuối của cô đêm nay. Anh chỉ ở bên cô, chấp nhận sự cô đơn của cô và im lặng hứa hẹn sẽ lấp đầy nó.

Lam dựa đầu vào thành ghế, cảm thấy an toàn một cách tuyệt vọng trong sự hiện diện của anh. Cô biết, sau đêm nay, cô đã hoàn toàn phụ thuộc vào sự che chở đầy nguy hiểm này.