MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 10

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 10

896 từ · ~5 phút đọc

Lam tỉnh giấc. Đầu cô đau nhức, và cô ngay lập tức nhận ra mình vẫn đang nằm trên ghế sofa. Một chiếc chăn mỏng được đắp ngang người, và ánh sáng mặt trời yếu ớt của buổi sáng chiếu qua cửa sổ.

Cô nhớ lại đêm qua: rượu, lời thú tội về sự cô đơn, và Hạo Minh.

Cô bật dậy, nhìn quanh. Căn hộ vắng lặng. Hạo Minh đã đi rồi.

Trên bàn cà phê có một ly nước lọc, một viên thuốc giảm đau, và một mẩu giấy nhớ gấp gọn gàng.

Lam run rẩy mở mẩu giấy:

“Đừng lo lắng, Lam. Em đã đợi cô ngủ say rồi mới về. Cô là người mạnh mẽ, nhưng không cần phải gánh vác mọi thứ một mình. Uống thuốc và nghỉ ngơi đi. Em sẽ nhắn tin sau.”

Chữ viết tay anh mạnh mẽ và rõ ràng. Một lần nữa, anh đã thể hiện sự chăm sóc và tôn trọng trong khi vẫn khẳng định sự hiện diện của mình trong không gian riêng tư của cô.

Lam cảm thấy nhẹ nhõm vì anh đã đi, nhưng cũng hụt hẫng vì sự ấm áp đã biến mất. Sự tuyệt vọng về sự cô đơn của đêm qua dường như đã được anh lấp đầy tạm thời.

Cô uống thuốc, thay đồ và quyết định ra khỏi nhà. Cô cần không khí trong lành để gột rửa sự mơ hồ này.

Lam chọn một công viên gần bờ hồ, nơi có ít người qua lại. Cô ngồi trên băng ghế đá, nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng, cố gắng sắp xếp lại lý trí. Cô biết, mối quan hệ này phải chấm dứt trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên, là tin nhắn từ Hạo Minh:

“Em đang ở công viên bên hồ. Em muốn gặp cô lần cuối để nói rõ về đề tài luận văn. Cô có thể ra bến tàu gỗ phía Đông không? 5 phút.”

Lam do dự. "Lần cuối cùng." Anh đang sử dụng lý do học thuật để gặp cô, và cô lại không thể từ chối.

Cô đứng dậy, bước nhanh về phía bến tàu gỗ.

Hạo Minh đã đợi sẵn. Anh mặc áo khoác da, đứng dựa vào lan can gỗ, trông trưởng thành và phong trần hơn hẳn vẻ thư sinh trên lớp.

“Em muốn nói gì?” Lam hỏi, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát.

Hạo Minh quay lại, anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt anh đầy sự đấu tranh nội tâm.

“Em muốn nói, em không thể tiếp tục lừa dối cô và chính em nữa,” anh nói, giọng anh trầm khàn. “Em không thể giả vờ chỉ là học trò của cô. Em không thể giả vờ em không nghe thấy những gì cô nói đêm qua.”

“Chúng ta không có tương lai, Hạo Minh. Em là học trò của tôi. Tôi là giáo viên của em,” Lam cố gắng giữ vững ranh giới cuối cùng của mình.

“Và sự cấm đoán đó chỉ làm em muốn phá vỡ nó hơn,” anh tiến lại gần, bước chân dứt khoát. “Chúng ta có thể nói dối thế giới, nhưng chúng ta không thể nói dối cảm giác này.”

Anh dừng lại, khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở. Khuôn mặt anh căng thẳng và quyết liệt.

“Nếu em không còn là học trò của cô nữa, Lam. Nếu ranh giới duy nhất là tuổi tác, cô có sợ em không?”

Lam nhìn vào đôi mắt quyến rũ và ám ảnh của anh. Cô thấy sự khao khát của mình phản chiếu trong mắt anh. Cô lắc đầu nhẹ. Cô không sợ.

Đó là tất cả những gì anh cần.

Hạo Minh nắm lấy khuôn mặt cô, bàn tay anh ấm nóng và mạnh mẽ. Anh cúi xuống, và áp môi mình lên môi cô.

Đó là một nụ hôn gấp gáp, dữ dội, và đầy tuyệt vọng. Nó không phải là sự ngọt ngào lãng mạn, mà là sự bùng nổ của tất cả những căng thẳng, ám ảnh, và kìm nén suốt thời gian qua.

Lam chết lặng trong giây lát, nhưng chỉ một giây. Ngay sau đó, lý trí của cô tan vỡ, và bản năng chiếm lĩnh. Cô đáp lại nụ hôn của anh, vòng tay cô siết lấy eo anh, kéo anh lại gần hơn.

Cái chạm môi này là lời tuyên bố cuối cùng: Ranh giới đã bị xóa nhòa.

Hạo Minh đẩy cô nhẹ vào lan can, nụ hôn càng thêm sâu sắc và chiếm hữu. Anh buông cô ra, hơi thở anh dồn dập, trán anh chạm vào trán cô.

“Giờ thì cô biết rồi đấy,” anh thì thầm, giọng anh nghẹn lại vì cảm xúc. “Hậu quả của sự hỗn loạn… chính là đây.”

Lam không nói được lời nào. Cô chỉ nhìn anh, mắt cô đẫm nước, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giải thoát và tội lỗi hòa quyện.

Hạo Minh lùi lại một bước, ánh mắt anh đắc thắng và hối hận cùng lúc. Anh không cho cô cơ hội để nói. Anh quay lưng lại, bước đi nhanh chóng.

Lam đứng đó, tay chạm vào môi mình. Cô đã phản bội mọi nguyên tắc, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy sống động đến thế. Cô biết, mọi thứ đã thay đổi vĩnh viễn. Mối quan hệ của họ đã bước vào vùng cấm kỵ không thể quay đầu.