2,441 từ
Sự ấm áp mà An mang lại đã dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống nội tâm của tôi. Việc cô ấy đóng khung bức ảnh đen trắng và công khai nó đã khiến tôi chấp nhận rằng tôi không còn là người quan sát đơn độc nữa. Tôi đã là một phần của câu chuyện.
Giữa những ngày tháng ôn tập căng thẳng, sự kiện đêm văn nghệ gây quỹ từ thiện của trường bất ngờ được công bố. Cả khối 12 phải tham gia. Lớp 12A1 quyết định thực hiện một tiết mục lớn: một bản hợp xướng kết hợp diễn kịch ngắn về chủ đề Tuổi trẻ và Ước mơ.
An - với sự hoạt bát và khả năng lãnh đạo tự nhiên, được bầu làm người phụ trách chính. Cô ấy lập tức quay xuống bàn tôi, ánh mắt rạng rỡ như thể đã định sẵn mục tiêu. Cô ấy gõ nhẹ lên chiếc bàn, ngay bên cạnh chiếc khung ảnh đen trắng của mình, tạo ra một tiếng động rất nhỏ nhưng đầy tính quyết định.
An khẽ gọi: "Này Vũ, tớ cần cậu!"
Tôi cố gắng tỏ ra thờ ơ, đặt bút xuống: "Cần tớ à? Cần tớ làm gì? Kèm Toán cho cậu trong giờ giải lao à? Hay là làm tài liệu tham khảo cho Khánh Chi?"
An lắc đầu, mái tóc đen hơi bay nhẹ, toát lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Cô ấy nhìn thẳng vào chiếc máy ảnh cũ kỹ nằm trong cặp tôi rồi lên tiếng: "Không phải. Tớ cần Vũ là người phụ trách phần thiết kế ánh sáng và hậu trường cho tiết mục của lớp. Ánh sáng là linh hồn. Tớ cần một linh hồn tinh tế như cậu để thổi hồn vào nó."
Tôi lúng túng, công việc này quá công khai. Sân khấu, ánh đèn, đám đông - tất cả đều là những thứ tôi luôn tránh né. Tôi là người của góc khuất, của bóng tối. Tôi quen với việc chụp ánh sáng hắt qua cửa sổ, chứ không phải điều khiển một giàn đèn phức tạp.
Tôi lắp bắp, giọng tôi nhỏ đi: "Ánh sáng sân khấu ư? Tớ... tớ chỉ quen với ánh sáng tự nhiên, ánh sáng lặng lẽ thôi. Sân khấu cần đèn màu rực rỡ, cần sự hào nhoáng, tớ không hợp đâu."
An chống tay lên bàn, ghé sát lại. Hơi thở ấm áp của cô ấy phả vào tai tôi làm tôi không thể né tránh. Cô ấy dùng ánh mắt kiên định nhất, thuyết phục tôi bằng chính ngôn ngữ của tôi: "Không, sân khấu cần cảm xúc, cậu là người duy nhất ở đây hiểu được giá trị của bóng tối và sự tương phản. Sự rực rỡ bên ngoài không bằng sự chân thật bên trong. Tớ muốn tiết mục của chúng ta không chỉ rực rỡ, mà phải có chiều sâu. Chỉ có cậu, người đã dám chụp bức ảnh đen trắng, mới làm được điều đó."
Cô ấy đã dùng chính bức ảnh của chúng tôi để buộc tôi phải hành động. Lời nói đó là một thách thức không thể từ chối. Cô ấy đã giao cho tôi một vai trò không thể từ chối: kết hợp thế giới nội tâm của tôi với sự rạng rỡ của cô ấy. Tôi thở dài, biết rằng mình đã bị thuyết phục hoàn toàn.
Sau đó là những buổi chiều dài chúng tôi dành cho việc lên ý tưởng về ánh sáng. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, lan can sân thượng, nơi ánh sáng chiều tà đổ xuống. Tôi mang theo bản phác thảo, còn An mang theo kịch bản và sự nhiệt tình.
An nhìn vào bản phác thảo của tôi, nơi tôi chỉ dùng các vệt sáng trắng, các khối bóng tối sâu.
An thắc mắc, ngón tay cô ấy lướt trên giấy: "Này Vũ, tại sao cậu chỉ dùng ánh sáng trắng và vàng mờ? Tiết mục của chúng ta là về Tuổi trẻ và Ước mơ! Chúng ta phải có màu đỏ của nhiệt huyết, màu xanh của hy vọng, màu tím của mộng mơ chứ!"
Tôi cố gắng giải thích, vẽ thêm một vài đường nét bằng bút chì: "Tớ muốn ánh sáng phải kể một câu chuyện theo trình tự cảm xúc. Đèn màu rực rỡ sẽ làm khán giả xao nhãng khỏi thông điệp. Tớ muốn sự tập trung tuyệt đối vào gương mặt và nỗi sợ hãi của diễn viên. Sự tương phản giữa ánh sáng trắng và bóng tối sâu sẽ tạo ra cảm xúc mạnh mẽ nhất, giống như cuộc đấu tranh trong lòng mỗi người."
An lắc đầu, mỉm cười nhưng ánh mắt kiên định. Cô ấy lấy chiếc bút xanh của mình, vẽ một đường tròn màu xanh lá lên bản phác thảo của tôi.
Cô ấy lên tiếng phản bác: "Cậu vẫn cứ là người của đen trắng quá. Màu sắc cũng là một loại ánh sáng trung thực, một loại cảm xúc không cần che đậy. Màu đỏ không chỉ là nhiệt huyết, nó là hạnh phúc khi vượt qua thử thách. Màu xanh không chỉ là hy vọng, nó là sự bình yên khi tìm thấy mục tiêu."
Chúng tôi tranh cãi nhỏ, nhưng đó là một cuộc tranh cãi mang tính xây dựng. Nó là sự va chạm giữa hai thế giới quan: sự cẩn trọng, chiều sâu của tôi và sự mở lòng, rạng rỡ của cô ấy. Tôi chợt nhận ra, cô ấy không muốn thay đổi tôi. Cô ấy muốn tôi kết hợp hai thế giới đó.
An nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt cô ấy lấp lánh dưới ánh chiều tà: "Cậu không thể mãi trốn trong bóng tối được. Cậu đã dám chụp bức ảnh đen trắng rồi, bây giờ cậu phải dám khám phá màu sắc của cuộc sống chứ. Hãy thử lắp phim màu vào máy ảnh đi. Và hãy thử dùng đèn màu, nhưng theo cách của cậu - để tôn vinh cảm xúc, không phải để che đậy."
Tôi biết, cô ấy không chỉ nói về ánh sáng sân khấu. Cô ấy đang nói về việc tôi phải bước vào cuộc đời, phải chấp nhận cả những mảng màu rực rỡ mà tôi luôn né tránh. Tôi gật đầu. Cô ấy đã thắng.
Sau đó là những buổi tập khuya. Khi tiếng chuông cổng trường đóng lại, cả sân trường rộng lớn chìm trong sự tĩnh mịch, huyền bí. Chỉ còn ánh đèn sân khấu hắt ra từ phòng đa năng.
Tôi và An thường là hai người cuối cùng ở lại. Cô ấy dọn dẹp đạo cụ lỉnh kỉnh, tôi điều chỉnh giàn đèn và dây điện rối rắm. Cảm giác thân mật khi chỉ còn hai người trong không gian rộng lớn, tĩnh mịch này rất khác so với sự lúng túng trong lớp học. Đó là sự thân mật của sự tin tưởng tuyệt đối.
Có một đêm, tôi đang loay hoay với một chiếc đèn rọi bị lệch. An đi đến, đưa cho tôi một chai nước ấm. Cô ấy đứng đó, nhìn tôi làm việc dưới ánh đèn màu xanh và đỏ thử nghiệm.
An khẽ nói: "Này Vũ, nghỉ một chút đi. Cậu mà làm việc là quên cả đói, quên cả lạnh. Cậu đang căng thẳng quá đấy."
Tôi mỉm cười, cầm lấy chai nước. Tôi nhìn cô ấy, ánh đèn sân khấu đang thử nghiệm hắt vào khuôn mặt An, tạo ra sự pha trộn màu sắc rất phức tạp - màu xanh lam của hy vọng và màu đỏ cam của sự nhiệt thành.
Tôi lập tức lấy chiếc máy ảnh ra. Theo lời thách thức của An, tôi đã lắp một cuộn phim màu vào máy. Lần đầu tiên, tôi chụp một thứ gì đó có màu sắc, và đó là cô ấy.
An ngạc nhiên, ánh mắt cô ấy mở to: "Ô! Phim màu thật à? Cậu nghiêm túc đấy chứ? Cậu đã sẵn sàng đối diện với màu sắc rồi sao?"
Tôi bật cười, tiếng cười hiếm hoi và chân thật: "Tớ nghiêm túc. Tớ muốn chụp lại ánh sáng hỗn độn nhưng chân thật của sân khấu, với cậu đang sắp xếp đạo cụ. Đó là khoảnh khắc của sự cộng tác, của sự thật được pha trộn."
TÁCH.
Tiếng màn trập vang lên. Bức ảnh này không phải là đen trắng. Nó sẽ có màu sắc ấm áp, pha trộn của sự tin tưởng và sự nỗ lực.
An tiến lại, nhìn tôi, đôi mắt cô ấy chứa đựng sự ngưỡng mộ: "Cậu đã thay đổi thật rồi. Cậu không còn là người đứng ngoài quan sát nữa. Cậu đã bước vào khung hình của tớ."
Công việc hậu trường đầy rẫy những rắc rối kỹ thuật.
Tôi cảm thấy áp lực lớn hơn bao giờ hết, vì đây không chỉ là công việc cá nhân. Sự thành công của tiết mục phụ thuộc vào ánh sáng của tôi.
Trong một buổi tập cuối cùng, tôi gặp khó khăn lớn trong việc điều chỉnh hệ thống đèn rọi. Tôi cần tạo ra một hiệu ứng chuyển cảnh mềm mại từ ánh sáng ấm sang ánh sáng lạnh, nhưng thiết bị không hợp tác. Tôi thở dài, gần như muốn bỏ cuộc. Sự lo lắng công khai trở lại, khiến tay tôi run lên.
An tiến lại gần, cô ấy không nói gì. Cô ấy biết tôi đang cảm thấy áp lực. Cô ấy lấy chiếc khăn xanh thẫm, chiếc khăn cô ấy đã từng quàng cho tôi trước đây.
Cô ấy không quàng nó lên cổ tôi, mà buộc nhẹ một góc khăn vào cổ tay tôi, nơi tôi đang điều chỉnh thiết bị.
Hành động này rất lặng lẽ, nhưng đầy ý nghĩa.
An thì thầm, giọng nói đầy sự tin tưởng: "Cậu đừng áp lực. Chiếc khăn này là để nhắc cậu rằng cậu không đơn độc. Cậu là người nắm giữ ánh sáng, đừng sợ hãi. Cậu đã vượt qua được bóng tối trong lòng cậu, thì mấy cái dây điện này có là gì! Cậu phải tin vào gu thẩm mỹ của mình."
Tôi cảm thấy sự ấm áp từ chiếc khăn xanh, và sự kiên định từ cô ấy. Hành động nhỏ đó đã nhắc nhở tôi về mục đích thực sự của tôi: Không phải để tạo ra một tiết mục hoàn hảo, mà là để cộng tác và khám phá cùng An.
Tôi siết nhẹ bàn tay cô ấy, cảm ơn bằng ánh mắt. Chiếc khăn xanh lúc này không chỉ là sự ấm áp thể chất, mà là một sợi dây vô hình kết nối chúng tôi: "Được rồi. Tớ sẽ dùng sự tương phản để tạo ra màu sắc. Tớ tin vào sự cộng hưởng. Cậu cứ yên tâm."
Đêm văn nghệ diễn ra. Khán phòng đông nghẹt, không khí náo nức và áp lực.
Tiết mục hợp xướng của lớp 12A1 bắt đầu bằng ánh sáng rực rỡ, vui tươi, thể hiện niềm hy vọng của tuổi trẻ, đúng như An muốn. Nhưng đến phân cảnh cao trào.
- khi các nhân vật đối diện với sự thất bại và nỗi sợ hãi.
- tôi đã thực hiện ý tưởng của mình, kết hợp hoàn hảo với yêu cầu của An.
Tôi không dùng màu đỏ hay màu xanh lá rực rỡ. Tôi đã kết hợp ánh sáng trắng và đen theo một cách tinh tế.
Tôi dùng ánh sáng trắng mạnh mẽ chiếu thẳng vào gương mặt diễn viên chính, tạo ra sự cô đơn và nổi bật. Phần còn lại của sân khấu được bao trùm bởi bóng tối sâu, nhưng tôi đã khéo léo sử dụng các vệt sáng màu xanh nhạt và tím mờ để làm nền cho bóng tối.
Sự tương phản đó không hề làm khán giả xao nhãng.
Ngược lại, nó khiến mọi người tập trung tuyệt đối vào cảm xúc của diễn viên. Sự cô đơn, sự đấu tranh, và cuối cùng là sự giải thoát, được thể hiện qua ánh sáng và bóng tối một cách trần trụi, chân thật nhất. Khán giả hoàn toàn bị cuốn hút.
An đứng ở cánh gà, quay sang nhìn tôi. Trong bóng tối, tôi thấy đôi mắt cô ấy long lanh vì ngưỡng mộ. Tôi thấy cô ấy đã hiểu. Tôi không từ bỏ bản chất "đen trắng" của mình, mà tôi đã nâng nó lên một tầm cao mới, kết hợp nó với "màu sắc" của cô ấy. Tôi đã chấp nhận rằng, bóng tối cũng là một phần cần được tôn vinh.
Tiết mục kết thúc bằng ánh sáng ấm áp, khi tất cả học sinh cùng nắm tay nhau hát về hy vọng. Khán phòng nổ tung trong tiếng vỗ tay.
An chạy đến bên tôi, khuôn mặt cô ấy rạng ngời.
An xúc động, hơi thở cô ấy dồn dập: "Cậu làm được rồi! Nó không chỉ là ánh sáng, nó là nghệ thuật, là triết lý! Cậu đã dùng ánh sáng để nói ra điều chưa nói của tất cả chúng ta!"
Tôi mỉm cười, lòng tôi tràn đầy tự hào: "Tớ đã kết hợp sự thật của tớ và sự rạng rỡ của cậu mà."
Buổi diễn kết thúc. Chúng tôi ở lại dọn dẹp sân khấu trong sự im lặng nhẹ nhàng, dễ chịu. Giàn đèn sân khấu đã tắt hết, chỉ còn ánh sáng bảo vệ yếu ớt, màu xanh nhạt, bao trùm.
Tôi và An cùng cuộn những sợi dây điện rối rắm, cùng gỡ từng ngọn đèn. Chúng tôi gần gũi nhau hơn bao giờ hết, không phải vì áp lực học tập, mà vì sự thành công và sự thấu hiểu chung.
An nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự biết ơn. Cô ấy lấy chiếc khăn xanh ra khỏi tay tôi: "Vũ, tớ rất tự hào về cậu."
Tôi đáp: "Cảm ơn cậu. Cậu là người đã đưa tớ ra khỏi hậu trường. Tớ đã không thể làm được nếu thiếu cậu."
An mỉm cười, nụ cười dịu dàng dưới ánh đèn xanh yếu ớt. Cô ấy nhẹ nhàng đặt tay cô ấy vào tay tôi.
An khẽ hỏi, giọng cô ấy có chút hồi hộp: "Vậy... bao giờ tớ được xem cuộn phim màu của cậu? Bức ảnh về sự cộng tác của chúng ta, bức ảnh có ánh sáng hỗn độn nhưng chân thật?"
Tôi siết nhẹ bàn tay cô ấy, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại" "Ngay sau khi tớ sửa xong cái đèn pha này và mang phim đi tráng. Tớ hứa sẽ không trì hoãn nữa."
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )