1,871 từ
Mùi bụi phấn, mùi đồng phục ẩm ướt trong không khí se lạnh buổi sáng đã trở nên quá quen thuộc. Nhưng sáng thứ Hai tuần này, có một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ làm thay đổi toàn bộ không gian lớp học.
An bước vào lớp, không chỉ mang theo nụ cười rạng rỡ thường thấy, mà còn mang theo một chiếc khung ảnh nhỏ, màu gỗ nhạt được bọc trong lớp giấy kính trong suốt.
Cô ấy đi thẳng đến bàn học của mình, đặt chiếc khung ảnh đó lên góc bàn, ngay sát mép bàn tôi.
Bức ảnh bên trong là ảnh đen trắng. Đó chính là bức ảnh tôi đã chụp cô ấy ở tiệm sách cũ hôm Chủ nhật: An ngồi giữa ánh sáng chiều, nhìn thẳng vào ống kính, nụ cười vừa chân thật vừa đầy thách thức.
Tôi sững sờ, máu nóng dồn lên mặt. Mặc dù bức ảnh đó là tuyên ngôn về sự dũng cảm của tôi nhưng việc cô ấy đóng khung nó và mang đến lớp là một hành động công khai mà tôi không hề lường trước. Nó giống như một lá cờ được cắm, một lời khẳng định thầm lặng về mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi quay xuống nhìn An, cố gắng dùng ánh mắt dò hỏi.
Cô ấy chỉ mỉm cười rạng rỡ, tay sắp xếp sách vở, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi hay hối hận.
An khẽ nói: "Nè Vũ, tớ đã đóng khung nó rồi. Bức ảnh này là bằng chứng cho việc chúng ta sẽ cùng nhau đỗ đại học đấy."
Tôi lúng túng, hạ thấp giọng: "Nhưng... nhưng mang đến lớp thì hơi..."
An ngắt lời tôi, đôi mắt cô ấy lấp lánh: "Hơi gì? Hơi lộ liễu à? Chúng ta có làm gì sai đâu. Đây là bức ảnh đẹp nhất tớ từng có. Cậu không muốn nó được trưng bày sao?"
Tôi câm nín. Cô ấy luôn có cách đặt tôi vào thế không thể từ chối. Bức ảnh đó giờ đây, không còn là của riêng tôi nữa. Nó là một sự kiện của lớp học.
Khánh Chi - người luôn có cái radar cực nhạy với chuyện tình cảm đi tới. Cô ấy nhìn thấy bức ảnh, rồi quay lại nhìn tôi và An, ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Khánh Chi thốt lên: "Ê, mọi người! Nhìn này! Tình yêu đã được đóng khung rồi!"
Chỉ vài giây sau câu nói của Khánh Chi, cả góc lớp ồn ào lên. Hầu hết đều tỏ ra tò mò, nhưng những kẻ "đầu trò" chính là Khánh Chi và Hương lớp trưởng.
Nhỏ Hương tiến lại, chống tay lên bàn tôi. Cô ấy nhìn bức ảnh, rồi nhìn tôi, cố tạo ra vẻ mặt nghiêm trọng giả tạo.
Nhỏ lên tiếng: "Vũ giải thích đi. Đây không phải bức ảnh chụp ở tiệm sách hôm trước sao? Tình cảm sâu đậm đến mức phải đóng khung cơ đấy!"
Tôi lắp bắp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Đây là bức ảnh về dự án nhiếp ảnh của tớ. Tớ chụp để làm tài liệu."
Khánh Chi cười rộ lên, tiếng cười lanh lảnh: "Tài liệu gì mà tài liệu! Tài liệu tình yêu thì có! Tài liệu gì mà chỉ có một mình An ở trung tâm thế? Này An, có phải ảnh tình yêu không đấy?"
An quay xuống, hoàn toàn không có vẻ gì là bị trêu chọc. Cô ấy mỉm cười, ánh mắt bình thản: "Tớ thấy bình thường mà. Tớ thích bức ảnh này. Nó là bằng chứng về một điều tuyệt vời. Cậu thì sao, Vũ? Cậu thấy nó có phải là bằng chứng cho một điều tuyệt vời không?"
Cô ấy đẩy quả bóng về phía tôi. Tôi cảm thấy cả lớp đang nín thở chờ đợi câu trả lời. Tôi không thể nói dối, nhưng cũng không thể thừa nhận quá thẳng thừng được.
Tôi hắng giọng, cố gắng nhìn thẳng vào cô ấy: "Nó là bằng chứng... về sự dũng cảm của tớ. Tớ đã dám chụp, nên tớ phải tôn trọng điều đó."
Khánh Chi vỗ tay ầm ĩ: "Ôi giời ơi! Sự dũng cảm được đổi bằng một cô bạn gái xinh đẹp! Đổi lời giải Vật Lý lấy một buổi hẹn hò dưới ánh đèn mờ ảo! Nghề nhiếp ảnh gia đúng là siêu lợi nhuận!"
Tôi lúng túng đến mức muốn độn thổ. Sự trêu chọc của họ là sự kiểm chứng cuối cùng của lớp học đối với mối quan hệ của chúng tôi.
Giờ giải lao, Khánh Chi và nhỏ Hương biến cuộc trêu chọc thành một cuộc "tra cung" chính thức. Họ "tịch thu" bức ảnh, cầm nó đi khoe khắp nơi.
Khánh Chi nói lớn, tay cầm bức ảnh: "Mọi người thấy không? Nụ cười này là nụ cười của người đang yêu đấy! Tớ cá là Vũ đã phải mất cả cuộn phim mới chụp được khoảnh khắc này!"
An đứng dậy, cô ấy đi thẳng đến chỗ Khánh Chi, nhưng không phải để giành lại bức ảnh, mà để hùa theo một cách tinh nghịch.
An nhí nhảnh nói: "Này Chi, cậu phải cầm cẩn thận chứ. Đây là vật may mắn và là bằng chứng cho sự dũng cảm của Vũ đấy. Cậu mà làm hỏng là Vũ không có động lực học đâu!"
An khẽ nói điều đó, nhưng nó lại có sức nặng khủng khiếp với tôi. Cô ấy luôn biết cách gắn sự quan tâm vào những điều tưởng chừng như đùa cợt.
Sau một hồi ồn ào, Khánh Chi và Hương trả lại bức ảnh, nhưng vẫn không quên liếc nhìn tôi và cười gian.
Lúc này, tôi và An bị cô lập ở góc lớp. Vũ trụ của chúng tôi thu nhỏ lại bằng chiếc bàn học chật hẹp.
Tôi thở phào, dựa vào lưng ghế: "Tớ chịu thua cậu rồi đấy. Cậu không sợ họ trêu chọc sao? Tớ thì sắp phát điên lên rồi đây."
An quay xuống nhìn tôi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu: "Tớ không sợ họ trêu chọc. Tớ chỉ sợ cậu lại quay về với sự sợ hãi ban đầu thôi. Bị trêu cũng là một hạnh phúc đấy, ít nhất họ còn cho chúng ta cảm giác tồn tại mà!"
Cô ấy thừa nhận: "Tớ cũng thấy áp lực đấy chứ. Nhưng tớ cũng thấy hạnh phúc vì cậu không còn che giấu tớ nữa. Cậu đã đứng lên bảo vệ tớ và bức ảnh."
Trong giờ tự học, tôi và An cố gắng tập trung vào bài Toán, nhưng sự trêu chọc của bạn bè vẫn còn vương vấn trong không khí.
Tôi đưa cho An chiếc bút xanh của mình để cô ấy giải một bài hình học không gian khó: "Cậu dùng bút này đi. Tớ thấy bút này viết trơn hơn."
An nhận lấy, nhưng cô ấy không viết. Cô ấy nhìn chiếc bút, rồi nhìn bức ảnh đen trắng trên bàn, rồi nhìn tôi: "Vũ này, tớ thích màu đen trắng. Nó là màu của ký ức, của sự chân thật và dũng cảm. Nhưng cậu biết không, tớ cần màu xanh của sự thật để viết tiếp tương lai."
Cô ấy dùng chiếc bút xanh, gạch nhẹ một đường dưới khung ảnh, nơi không ai để ý.
An nói: "Màu xanh này là màu của niềm tin, của sự cố gắng. Cậu đã dũng cảm, bây giờ cậu phải trung thực. Cậu phải trung thực với chính mình về cảm xúc của cậu. Đừng để sự trêu chọc làm cậu sợ hãi."
An quay sang tôi, ánh mắt cô ấy đầy thách thức: "Tớ đã nói sự thật của tớ: Tớ thích bức ảnh này, tớ thích sự dũng cảm của cậu. Vậy còn sự thật của cậu là gì?"
Lời thú nhận của tôi không thể là một câu nói hoa mỹ. Nó phải là một sự thật đơn giản, chân thành, xuất phát từ nỗi sợ hãi của tôi.
Tôi ghì chặt tay lên bàn: "Sự thật của tớ là... Tớ sợ không có cậu ở đây. Tớ sợ nếu bức ảnh này bị gỡ đi, tớ sẽ lại quay về với sự cô đơn."
An mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa chiến thắng. Cô ấy đã nhận được câu trả lời mà cô ấy muốn.
Giữa buổi học, một sự cố nhỏ xảy ra. An làm rơi chiếc khăn quàng cổ màu xanh đậm xuống đất. Chiếc khăn đó là biểu tượng của sự chăm sóc.
Tôi cúi xuống nhặt, nhưng An cũng cúi xuống cùng lúc. Đầu tôi vô tình chạm vào tay cô ấy. Khoảnh khắc va chạm nhẹ nhàng đó, chiếc bút xanh trên tay An trượt đi, vạch một vệt mực nhỏ lên má tôi.
Cảm giác lạnh buốt của mực bút trên má tôi ngay lập tức bị thay thế bởi sự lúng túng.
An vội vàng ngồi thẳng dậy, mặt cô ấy đỏ bừng: "Tớ xin lỗi! Mực bút này... nó dính vào má cậu rồi!"
Cô ấy vội vàng lấy tay áo lau cho tôi, hành động vừa vụng về vừa thân mật. Sự gần gũi vô tình này làm tan biến sự lúng túng do trêu chọc. Chiếc khăn của cô ấy, giờ đây lại nằm yên vị trong tay tôi.
An nhìn tôi, ánh mắt đầy sự hối lỗi, nhưng cũng chứa đựng sự ấm áp.
An thì thầm: "Này, cậu dính mực rồi. Màu xanh của sự thật đó, không giấu được đâu!"
Tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô ấy, và sự dịu dàng khi cô ấy chạm vào mặt tôi. Vệt mực xanh đó, giờ đây không còn là rắc rối, mà là một dấu ấn, một sự gắn kết không thể che giấu. Chiếc bút, chiếc khăn, bức ảnh, tất cả đều đang liên kết chúng tôi lại.
Tôi đi rửa mặt, vệt mực xanh đã được lau sạch, nhưng cảm xúc thì không.
Tôi quay lại lớp, nhìn thẳng vào An. Cô ấy đang chờ đợi, tay ôm chiếc khung ảnh.
Tôi ngồi xuống, không còn ngại ngùng nữa. Tôi nhìn bức ảnh, rồi nhìn cô ấy: "Tớ đã rửa sạch mực rồi. Nhưng tớ biết... cậu nói đúng. Màu xanh của sự thật không thể giấu được."
An mỉm cười, ánh mắt đầy trìu mến.
Cô ấy nói: "Vậy thì cậu phải sống với sự thật đó thôi, nhiếp ảnh gia."
Tôi hít một hơi sâu, rồi nói ra lời hứa giản dị nhất mà tôi có thể nghĩ ra.
Tôi lắp bắp: "Tớ... tớ hứa. Tớ sẽ không bao giờ để cậu ở một mình trong 'khung hình' của mình nữa. Và tớ sẽ bảo vệ bức ảnh này, dù họ có trêu chọc thế nào đi nữa."
Lời hứa đó không phải là một lời yêu, nhưng nó còn sâu sắc hơn cả một lời yêu. Đó là lời cam kết về sự hiện diện.
An gật đầu, chấp nhận lời hứa đó. Cô ấy nhìn bức ảnh, rồi nhìn tôi, ánh mắt đầy niềm tin: "Ừm ... Tớ tin cậu!"
Cứ như vậy dù chúng tôi chưa có sự tỏ tình chính thức nào nhưng ai cũng đã biết chúng tôi có tình cảm với đối phương.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )