MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 8: Rửa Ảnh

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 8: Rửa Ảnh

1,713 từ

Sáng hôm sau, chiếc áo len tôi mặc hôm qua đã được giặt sạch, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn bám chặt lấy tôi. Lòng bàn tay tôi vẫn còn in hằn chữ "ĐỖ" mà An đã viết, một dấu ấn bằng bút bi xanh, không dễ gì phai mờ. Dòng chữ đó không chỉ là lời chúc, mà là lời cam kết cho tương lai của chúng tôi.

Nhưng trong cặp sách, cuộn phim đen trắng tôi đã chụp An vẫn còn nằm im lìm. Nó nằm trong một hộp thiếc nhỏ lạnh lẽo, nặng trịch như chứa đựng toàn bộ sự dũng cảm và yếu đuối của tôi.

Cả buổi sáng trong lớp, tôi không thể tập trung. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào chiếc cặp, như thể cuộn phim đó có thể tự mình bò ra. Tôi cố gắng tìm đủ mọi lý do để trì hoãn việc đi rửa phim.

Tôi sợ rằng bức ảnh An nhìn thẳng vào ống kính sẽ không hoàn hảo. Sợ rằng khoảnh khắc dũng cảm, không sợ hãi mà tôi đã ghi lại trong ký ức sẽ bị hóa chất rửa phim làm cho mờ nhạt.

Giờ ra chơi, An quay xuống. Cô ấy không hỏi về bài tập, không hỏi về đề thi. Cô ấy chỉ nhìn thẳng vào cặp sách của tôi.

An khẽ hỏi: "Này Vũ, cậu có mang theo thứ đó không?"

Tôi lắp bắp, tránh ánh mắt cô ấy: "Tớ... tớ có. Nhưng tớ chưa..."

An mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng: "Tớ biết cậu sợ mà. Nhưng cậu phải đối diện với tác phẩm nghệ thuật của cậu đi chứ. Làm gì có nhiếp ảnh gia nào trốn tránh sản phẩm của mình như vậy."

Lời nói đó như một cú hích. Cô ấy đã giao cho tôi một nhiệm vụ: Phải tin vào chính mình, và tin vào khoảnh khắc mà chúng tôi đã tạo ra.

Buổi trưa tan học, tôi không về nhà ăn cơm. Tôi biết mình không thể trì hoãn nữa. Cuộn phim đó, giờ đây là một giao ước giữa tôi và An. Tôi nắm chặt chiếc cặp, nơi cuộn phim đang nằm, và bắt đầu đi.

Tôi đi đến tiệm rửa ảnh cũ kỹ nằm sâu trong phố. Đây là tiệm rửa ảnh duy nhất mà mẹ tôi tin tưởng, nơi mọi bức ảnh gia đình tôi đều được rửa.

Tiệm nằm khuất, không có biển hiệu hào nhoáng, chỉ có một cửa kính cũ kỹ và mùi hóa chất đặc trưng.

Người thợ già trong tiệm là ông Sáu, đang ngồi đọc báo sau quầy. Ông ấy có đôi mắt mệt mỏi nhưng rất tinh anh, và luôn nhớ mặt những khách hàng cũ.

Tôi đặt hộp phim lên quầy, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Tôi ngập ngừng: "Cháu chào ông Sáu. Cháu muốn rửa cuộn phim đen trắng này. Cháu cần lấy gấp trong chiều nay ạ."

Ông Sáu đeo kính lên, cầm hộp phim, nhìn tôi chăm chú.

Ông Sáu: "Vũ đấy à. Lâu rồi không thấy cháu. Cháu vẫn chụp phim đen trắng à? Cô ấy vẫn khỏe chứ?"

Tôi cúi đầu, giọng tôi nghẹn lại: "Mẹ cháu... mẹ cháu đi rồi ông ạ."

Ông Sáu im lặng một lát. Ông ấy đặt tay lên vai tôi, một hành động an ủi nhẹ nhàng.

Ông Sáu ôn tồn nói: "Ta xin lỗi, ta không biết. Cô ấy là một người yêu ánh sáng lắm. Ta nhớ ngày xưa cô ấy nói, bức ảnh đẹp nhất không phải là bức ảnh rõ nét nhất, mà là bức ảnh có linh hồn."

Ông ấy nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt tinh anh: "Cậu bé, mẹ cậu từng nói, phim tốt không nằm ở cuộn phim, mà ở sự can đảm của người bấm máy. Cháu đã can đảm bấm máy thì đừng sợ hãi kết quả. Hãy cứ để ánh sáng làm công việc của nó."

Lời nói của người thợ già, một người bạn cũ của mẹ tôi, đã đánh trúng tâm lý tôi. Nó là lời động viên tôi cần lúc này. Tôi cảm ơn ông, và hẹn chiều quay lại lấy ảnh.

Tôi không về nhà. Tôi đi đến một góc quán cà phê quen thuộc gần tiệm rửa ảnh, gọi một ly cà phê đen.

Tôi muốn cảm nhận sự tĩnh lặng.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng chiều bắt đầu đổ vàng, ánh sáng mà tôi yêu thích. Tôi đã học cách yêu ánh sáng này từ mẹ. Nó là ánh sáng của hy vọng, của sự bắt đầu mới.

Tôi rút lòng bàn tay ra, nhìn chữ "ĐỖ" mà An đã viết.

Tôi lấy chiếc bút chì, và viết một chữ khác ngay bên cạnh chữ của cô ấy. Tôi viết chữ: "CÙNG".

"CÙNG ĐỖ". Đó là lời hứa mà tôi muốn cam kết. Tôi đã quá quen với sự cô đơn, với việc chiến đấu một mình.

Giờ đây, tôi không còn cảm thấy như vậy nữa. An đã dạy tôi rằng, việc chiến đấu vì tương lai cũng là một hành trình chung.

Tôi nhắm mắt lại, nghĩ về An. Về cách cô ấy lúng túng khi giải toán, về nụ cười khi chúng tôi chia nhau bát cháo đêm. Tôi nhận ra An không phải là ký ức buồn bã của mẹ tôi, mà là hiện tại rạng rỡ và tương lai đầy ánh sáng mà tôi đang nắm giữ. Cô ấy là người kéo tôi ra khỏi góc khuất tối tăm của chính mình.

Tôi ngồi đó, viết đi viết lại những suy nghĩ trong đầu.

Khoảng thời gian chờ đợi này, không phải là sự lo lắng, mà là sự tĩnh tâm trước một sự thật lớn lao sắp sửa được tiết lộ.

Khoảng 4 giờ chiều, tôi quay lại tiệm rửa ảnh. Mùi hóa chất đã dịu đi, thay vào đó là mùi giấy ảnh mới.

Ông Sáu mỉm cười, đưa cho tôi một phong bì màu nâu: "Xong rồi cậu bé. Ta đã rửa rất cẩn thận. Của cháu đây."

Tôi nhận lấy phong bì, tay run run. Tôi hít một hơi sâu, rồi từ từ mở ra.

Bên trong là một loạt ảnh đen trắng. Tôi lướt qua những bức ảnh phong cảnh, ảnh góc phố cũ, ảnh tiệm sách. Chúng đều đẹp, nhưng tôi tìm kiếm bức ảnh cuối cùng.

Tôi lấy bức ảnh An ra.

Tôi sững sờ. Bức ảnh hoàn hảo. An ngồi đó, giữa ánh sáng chiều lãng đãng của tiệm sách. Cô ấy nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt không hề né tránh, nụ cười rạng rỡ, chân thật. Không có sự buồn bã, không có sự lo lắng. Chỉ có sự tự tin và ánh sáng.

Bức ảnh này là một tuyên ngôn về sự thay đổi của tôi. Nó là bằng chứng cho việc tôi đã dám nhìn thẳng, dám đối diện. Tôi không chỉ chụp được An, mà tôi đã chụp được chính mình đã dũng cảm.

Nước mắt tôi chợt cay xè. Tôi đã lo sợ một bức ảnh mờ nhạt, một ký ức buồn, nhưng thứ tôi nhận được là một lời khẳng định tuyệt vời.

Tôi quay sang ông Sáu, giọng tôi run lên vì xúc động: "Ông Sáu... nó đẹp hơn những gì cháu tưởng tượng."

Ông Sáu mỉm cười hiền hậu: "Ta đã nói rồi. Phim tốt nằm ở can đảm của người bấm máy. Cô ấy là cô gái dũng cảm, và cháu cũng vậy."

Chiều tan học. Tôi cất giữ bức ảnh quý giá đó vào một chiếc bao nilong cẩn thận. Tôi không thể chờ đợi lâu hơn. Tôi chạy đến cổng trường, đợi An.

Khi An bước ra, cô ấy mặc chiếc áo khoác denim nhẹ, ánh mắt cô ấy lập tức tìm thấy tôi. Cô ấy thấy tôi đang đứng đó, vẻ mặt khác hẳn sự lúng túng thường ngày.

An bước nhanh đến, ánh mắt đầy sự tò mò: "Vũ! Cậu rửa ảnh rồi à? Tớ thấy cậu có vẻ căng thẳng lắm. Có chuyện gì không?"

Tôi chỉ mỉm cười, rồi đưa bức ảnh cho cô ấy.

Tôi đáp: "Không có chuyện gì cả. Chỉ là, tớ đã thực hiện lời hứa của mình."

An nhận lấy bức ảnh. Cô ấy nhìn chăm chú. Khuôn mặt cô ấy chợt biến sắc. Cô ấy không cười ngay lập tức, mà nhìn bức ảnh rất lâu. Đôi mắt cô ấy rưng rưng.

An ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi, giọng cô ấy nghẹn lại: "Vũ, bức ảnh này... nó không phải về tớ, nó là về cậu! Nó là khoảnh khắc cậu đã dám nhìn thấy ánh sáng."

Cô ấy ôm chặt bức ảnh vào lòng, như thể nó là báu vật.

An: "Cảm ơn cậu."

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Việc cô ấy hiểu ý nghĩa thực sự của bức ảnh này quan trọng hơn mọi lời khen.

Tôi nói: "Tớ đã thấy rồi. Nó đẹp hơn những gì tớ tưởng tượng. Cậu... cậu đã cứu tớ khỏi ký ức."

Chúng tôi cùng nhau đi bộ trên con đường quen thuộc, con đường dẫn đến nhà cô Thủy, và cả quán cháo đêm. Nhưng hôm nay, chúng tôi không đi học thêm.

An cầm bức ảnh rất cẩn thận.

Cô ấy cất lời: "Tớ sẽ đóng khung nó. Tớ sẽ đặt nó ngay trên bàn học. Để tớ biết rằng, tớ phải cố gắng để xứng đáng với sự dũng cảm của cậu."

Tôi nhìn chữ "CÙNG ĐỖ" trên tay mình, rồi nhìn cô ấy. Tôi biết, đã đến lúc phải nói về tương lai một cách cụ thể hơn.

Tôi nói với cô ấy: "An này, nếu chúng ta cùng đỗ. Tớ muốn chúng ta thực hiện một chuyến đi."

An quay sang, ánh mắt tò mò: "Chuyến đi gì cơ?"

Tôi trả lời: "Tớ muốn cùng cậu đến Đà Lạt. Nơi đó có rất nhiều ánh sáng đẹp, rất nhiều đồi thông và sương mù. Tớ muốn chụp một bức ảnh màu, đầy hy vọng, nơi chúng ta có thể nhìn thấy tương lai. Bức ảnh đó sẽ là lời khẳng định cuối cùng của tớ."

An xúc động, cô ấy dừng lại nhìn tôi. Cô ấy đưa tay ra, chạm nhẹ vào chữ "CÙNG ĐỖ" trên tay tôi.

An khẽ nói: "Tớ đồng ý. Đó sẽ là bức ảnh của chúng ta."

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )