MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 12: Khóc!!!

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 12: Khóc!!!

1,813 từ

Sáng hôm sau, mọi thứ dường như đã được sắp xếp lại. Mối quan hệ của tôi và An đã được khẳng định tuyệt đối bằng nụ hôn đêm qua và bằng sự từ chối dứt khoát của An đối với Tùng.

Tôi thấy lòng mình bình yên và tự tin hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời áp lực học tập cũng lớn hơn gấp bội.

An đến lớp với chiếc nhẫn giấy vẫn nằm trong túi áo khoác - cô ấy cất nó đi để không bị rách, nhưng cả tôi và cô ấy đều biết nó ở đó. Ánh mắt của chúng tôi chạm nhau, và tôi thấy sự rạng rỡ, quyết tâm cháy bỏng.

Sau giờ học, chúng tôi bắt đầu giai đoạn ôn thi nước rút theo đúng kế hoạch: học cùng nhau ở thư viện trường.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, giữa một núi sách vở. Tôi bắt đầu kèm An giải các bài tích phân phức tạp mà cô ấy còn vướng mắc.

An nhìn bài giải của tôi, khẽ nhíu mày: "Vũ nè, tớ thấy cậu giải bài này hơi dài dòng. Có phải cậu đang cố tình dùng phương pháp phức tạp nào đó không vậy."

Tôi mỉm cười, đặt bút xuống. An luôn tinh ý, không chỉ trong tình cảm mà cả trong học tập.

Tôi: "Tớ thừa nhận. Tớ đang cố gắng đào sâu vào từng bước, vì tớ sợ Tùng nói đúng. Tớ sợ phương pháp dựa trên cảm hứng của tớ không đủ nhanh để giúp cậu đạt điểm tối đa."

An khẽ nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn, tay cô ấy có chiếc nhẫn giấy.

An thì thầm: "Nghe tớ nói này. Tớ chọn cậu vì cậu không phải là cái máy giải đề. Tớ cần hiểu bản chất của vấn đề, không chỉ là kết quả. Cậu phải tin vào sự độc đáo của cậu. Cậu đã dạy tớ vượt qua nỗi sợ thất bại, giờ cậu phải dạy tớ vượt qua nỗi sợ không đủ tốt của cậu."

Lời nói của An xua tan nỗi bất an. Tôi nhận ra, Tùng có thể giỏi hơn tôi về tốc độ, nhưng tôi có thể mang lại cho An sự thấu hiểu và lòng tin.

Tôi lấy ra chiếc bút chì cũ kỹ của mình - biểu tượng cho sự cẩn trọng và chi tiết. Tôi bắt đầu vẽ lại sơ đồ bài giải, không còn theo lối công thức khô khan nữa, mà là một sơ đồ tư duy trực quan đầy tính "nghệ thuật".

An nhìn vào sơ đồ: "Tuyệt vời! Sử dụng sự tinh tế của cậu đi Vũ."

Đúng lúc chúng tôi đang tập trung cao độ thì Tùng bước vào. Cậu ta không hề tỏ vẻ khó chịu, mà ngược lại, rất lịch sự. Cậu ta mang theo một tập đề thi thử mới, đặt lên bàn, ngay giữa chúng tôi.

Tùng: "Chào Vũ, An. Tớ biết các cậu đang học. Tớ chỉ muốn chia sẻ tập đề này. Tớ đã tham khảo từ các trường chuyên. Đây là những bài tập cần kỹ thuật giải nhanh và tính thực dụng cao."

An cảm ơn, nhưng cô ấy không chạm vào tập đề.

An mỉm cười rồi nói: "Cảm ơn Tùng. Chúng tớ sẽ tham khảo sau."

Tùng vẫn đứng đó, ánh mắt anh ta dán vào sơ đồ bài giải của tôi.

Tùng cất giọng trầm: "Vũ này, tớ thấy sơ đồ này của cậu rất trực quan, nhưng nó quá lãng phí thời gian. Nếu như cậu gặp đề thi thật, cậu không có thời gian để vẽ những thứ rườm rà như vậy đâu. Cậu phải học cách đốt cháy giai đoạn."

Tôi cảm thấy như Tùng đang cố gắng kiểm soát không gian học tập của chúng tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy thật sự khó chịu.

Tôi đáp lại, giữ thái độ bình tĩnh: "Tùng, tớ dạy An hiểu. Cậu dạy An giải. Đó là hai cách tiếp cận khác nhau. An chọn cách tiếp cận của tớ."

Tùng nhìn An, ánh mắt đầy thách thức.

Cậu ta lên tiếng nói tiếp: "An, cậu có chắc không? Tớ không muốn phá vỡ sự lãng mạn của các cậu. Nhưng tương lai là quan trọng. Phương pháp của Vũ chỉ hiệu quả khi cậu có thời gian để mơ mộng. Trong phòng thi, không có chỗ cho những cảm xúc."

An đặt tay lên vai tôi, nhìn thẳng vào Tùng.

Cô ấy phản bác: "Cậu nói đúng. Phòng thi không có chỗ cho cảm xúc, nhưng cuộc đời thì có. Tớ học từ Vũ không chỉ là kiến thức, mà là cách đối diện với áp lực mà không mất đi bản thân. Tớ tin, sự thấu hiểu bản chất sẽ giúp tớ giải quyết mọi vấn đề nhanh hơn là bất kỳ kỹ thuật mẹo nào."

Tùng thở dài, lắc đầu: "Vậy thì tớ chúc các cậu may mắn. Nhưng nhớ rằng, điểm số là sự thật khắc nghiệt nhất."

Tùng rời đi, để lại một không khí căng thẳng.

Anh ta đã hoàn thành vai trò của một kẻ ngoại đạo gieo rắc sự nghi ngờ.

Tôi cảm thấy áp lực đè nặng. Tôi biết Tùng là một người tốt, nhưng anh ta quá thực dụng. Tôi sợ rằng An sẽ bị lung lay bởi sự hợp lý trong lời nói của Tùng.

Tôi quay sang An, mặt tôi hiện rõ sự lo lắng.

Tôi ngập ngừng rồi lên tiếng: "An, tớ phải hỏi cậu thật lòng. Có bao giờ cậu cảm thấy tớ đang làm chậm cậu lại không? Có bao giờ cậu nghĩ Tùng sẽ giúp cậu tốt hơn không?"

An buông sách, cô ấy tiến sát lại, áp hai bàn tay cô ấy vào má tôi. Hơi ấm từ tay cô ấy làm tôi dịu lại.

Cô ấy an ủi: "Vũ, tớ đã từ chối anh ta, ngay trước mặt cậu. Cậu còn muốn câu trả lời nào nữa? Tớ không cần một thủ khoa bên cạnh tớ. Tớ cần một người bạn đời."

An nhắm mắt lại, rồi nói tiếp, giọng cô ấy có chút buồn bã: "Tớ hiểu Tùng. Cậu ta là người của công thức và thành tích, không có đam mê thật sự. Cậu ta không có mùa xuân của riêng mình, nên cậu ta không tin có mùa xuân của tớ. Tớ không muốn bị biến thành một con robot giải đề. Tớ muốn vào đại học bằng chính cá tính và tình yêu của tớ. Mà cá tính của tớ là gắn với cậu."

Tôi cảm thấy lòng mình ấm áp. An không chỉ yêu tôi, cô ấy còn bảo vệ thế giới quan của tôi.

Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô ấy, một nụ hôn của sự biết ơn sâu sắc.

Tôi: "Cảm ơn cậu. Tớ sẽ dùng chiếc bút chì của tớ để vẽ cho cậu một tương lai rực rỡ."

Sau đó là Bài Thi Thử của trường. Nó diễn ra trong hai ngày, và áp lực thực sự lớn.

Trong giờ giải lao, tôi và An đều kiệt sức. Tôi nhìn An, thấy cô ấy đang dựa đầu vào bàn, mắt nhắm nghiền.

Tôi khẽ chạm vào tay cô ấy. An mở mắt, mỉm cười mệt mỏi: "Phần Hình học không gian quá khó. Tớ đã cố gắng dùng sơ đồ tư duy của cậu. Nhưng thời gian không cho phép."

Tôi cũng thở dài: "Tớ cũng không làm được hết. phần công thức Vật Lý quá nhiều."

Khánh Chi đi qua, nhìn thấy chúng tôi đang buồn bã.

Khánh Chi nói nhỏ: "Tùng làm bài này xuất sắc lắm đấy. Cậu ta ra khỏi phòng sớm nửa tiếng. Mọi người đang so sánh điểm số với cậu ta đấy."

Sự so sánh lại tiếp tục. Tôi cảm thấy bị thách thức.

Tôi nhìn An, giọng tôi kiên quyết: "Không sao, An. Dù kết quả có thế nào, chúng ta đã cố gắng hết sức. Và quan trọng là, chúng ta đã cộng tác với nhau."

An nắm chặt tay tôi: "Đúng vậy. Tớ đã học được nhiều hơn là điểm số."

Vài ngày sau, kết quả thi thử được công bố. Đúng như Tùng dự đoán, điểm Toán Lý của An không được như mong đợi, suýt soát mức an toàn. Điểm của tôi cũng không cao. Tùng đạt điểm tuyệt đối ở hai môn đó.

An thất vọng và khóc. Cô ấy chạy đến góc khuất của thư viện, nơi chúng tôi thường học.

An nức nở: "Vũ! Tùng đã đúng! Phương pháp của chúng ta quá chậm! Tớ sợ tớ sẽ không đỗ!"

Tôi ôm lấy cô ấy, để cô ấy khóc vào vai tôi. Tôi cảm thấy trái tim mình đau đớn.

Tôi thì thầm: "Không sao đâu, An. Thất bại này không phải là dấu chấm hết. Nó chỉ là một bài học."

Tôi lấy chiếc bút chì của mình ra, vẽ một hình tròn không trọn vẹn lên cuốn sổ nháp.

Tôi nói: "Tùng là người của hình tròn hoàn hảo, mọi thứ đều chính xác. Tớ và cậu, chúng ta là người của hình tròn chưa trọn vẹn. Nhưng chỉ có hình tròn chưa trọn vẹn mới có thể vẽ tiếp được. Tùng không thể tiến bộ hơn, vì anh ta đã hoàn hảo. Chúng ta thì có thể."

An ngước lên, đôi mắt cô ấy đỏ hoe: "Vũ... cậu luôn có cách nói khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn."

Tôi mỉm cười: "Vì tớ đã học được bài học. Tớ cần phải kết hợp sự tinh tế của tớ với tốc độ của Tùng. Chúng ta vẫn còn thời gian."

Tôi lấy chiếc nhẫn giấy ra khỏi túi, đeo nó vào tay An. Lần này, nó không chỉ là lời hứa tình cảm, mà là lời cam kết không từ bỏ mục tiêu.

Buổi tối hôm đó, chúng tôi ngồi lại bên nhau để cùng nhau phân tích đề thi. Không còn áp lực của Tùng hay sự so sánh. Chỉ còn hai người cùng nhau cố gắng.

Tôi lấy những bức ảnh màu tôi đã rửa ra, đặt trên bàn. Bức ảnh An dưới ánh đèn xanh yếu ớt tỏa ra sự ấm áp.

An nhìn bức ảnh, mỉm cười.

An nói, giọng cô ấy đã lấy lại sự quyết tâm: "Tớ đã thấy rồi. Chúng ta đã có bức ảnh rực rỡ nhất. Bây giờ, chúng ta phải có kết quả xứng đáng với nó."

Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt đầy tình yêu: "Đúng vậy. Tớ sẽ dạy cậu đốt cháy giai đoạn bằng chính sự thấu hiểu của tớ. Và tớ sẽ học từ Tùng về tốc độ. Chúng ta sẽ cùng nhau đỗ."

Tôi nắm tay cô ấy thật chặt.

Tôi thì thầm: "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, An nhé."

An khẽ nhón chân, đặt một nụ hôn thật lâu lên má tôi - một nụ hôn của sự biết ơn và tin tưởng tuyệt đối.

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )