1,969 từ
Những nụ hôn mà chúng tôi dành cho nhau không chỉ là lời khẳng định tình yêu, mà còn là cánh cửa mở ra một Vũ hoàn toàn mới.
Tôi nhận ra rằng sự trầm lặng của tôi không phải là bản chất, mà là một vỏ bọc, và giờ đây, vỏ bọc đó đã bị An gỡ bỏ. Sự tự tin từ An đã cho tôi sự can đảm để không còn né tránh những ánh mắt tò mò.
Chúng tôi bắt đầu giai đoạn học tập mới.
Thay vì chọn một căn phòng đóng kín hoàn toàn, chúng tôi chọn một góc khuất của lớp học chính, nơi có thể học riêng tư nhưng vẫn có bạn bè xung quanh. Đó là sự công khai tinh tế nhất.
Hôm đó là buổi học phụ. Vài người bạn vẫn còn nán lại lớp, trong đó có Khánh Chi, Hương lớp trưởng và Đức cụt.
Khánh Chi cười ranh mãnh: "Ái chà chà! Cặp đôi Vật Lý của chúng ta lại ở lại rồi. Lịch trình cộng sinh lại bắt đầu! Tụi bay định học tới mấy giờ đấy?"
Tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ. Sự bình thản của tôi khiến Khánh Chi hơi ngạc nhiên.
Tôi đáp: "Tụi tớ học đến khi giải xong hết các bài về Quang học. Cậu có muốn tham gia không, Khánh Chi?"
Khánh Chi tròn mắt: "Thôi thôi! Nghe đến Quang học là tớ đã thấy đau đầu rồi. Cậu và An cứ tiếp tục đi. Tụi tớ chỉ ở đây để làm background cho sự lãng mạn của hai cậu thôi!"
An bật cười, cô ấy siết nhẹ tay tôi dưới gầm bàn. Lời nói của tôi, tuy đơn giản, nhưng lại là sự tương tác công khai đầu tiên mà không hề lúng túng.
An nói: "Vũ đã thiết lập lịch trình cộng sinh rồi. 45 phút học, 5 phút thư giãn. Không ai được làm phiền, kể cả người background."
Đức cụt ngồi đối diện, đang gảy đàn guitar nhẹ nhàng: "À, tớ hiểu rồi. 45 phút học, 5 phút thì thầm chuyện tình cảm à? Lãng mạn đấy Vũ."
Tôi mỉm cười, tôi không còn cảm thấy bị trêu chọc nữa. Thay vào đó, tôi thấy mình có thể tham gia vào trò chơi đó một cách tự nhiên.
Tôi đáp: "Tụi tớ không phải thì thầm. Tụi tớ đang trao đổi công thức. Công thức lãng mạn. Mà thôi, Đức này tiếng đàn của cậu làm nhiễu sóng não của tớ rồi."
Đức cụt bật cười, An cũng bật cười. Cảm giác kết nối với bạn bè thật mới lạ và dễ chịu.
Chúng tôi bắt đầu học. Nhưng sự hứng thú ban đầu nhanh chóng bị thử thách bởi áp lực thực tế. Khi giải một bài tập về thấu kính hội tụ, tôi mắc một lỗi sai rất cơ bản trong việc áp dụng công thức. Tôi quên mất quy tắc dấu của tiêu cự.
An nhìn bài giải của tôi, khẽ thở dài. An dùng chiếc bút chì chỉ vào lỗi sai của tôi: "Cậu lại quên dấu trừ của thấu kính phân kỳ rồi. Lỗi này không đáng có. Nó là lỗi của sự xao nhãng và vội vàng."
Tôi cảm thấy thất vọng về bản thân. Ánh mắt tôi vô tình liếc sang phía Tùng, cậu ta đã vào lớp từ lúc nào không hay, đang ngồi đọc sách ở góc khác. Tôi biết cậu ta đã nhìn thấy lỗi sai của tôi. Sự tự tin ban đầu của tôi sụp đổ.
Tôi gục đầu xuống bàn, giọng tôi đầy sự bất lực: "Tớ xin lỗi. Có lẽ Tùng nói đúng. Tớ không đủ tập trung để kèm cậu. Tình cảm đang làm tớ xao nhãng. Tớ là một nhiếp ảnh gia tồi và một gia sư tệ."
Đúng lúc đó, Tùng tiến đến bàn. Anh ta cầm một tập tài liệu, vẻ mặt nghiêm nghị. Hương và Khánh Chi cũng đi theo Tùng, tò mò theo dõi.
Tùng tiến lại gần, chỉ vào lỗi sai của tôi: "Đây là lỗi cơ bản của sự thiếu cẩn trọng. Nếu cậu còn mắc lỗi này, cậu không thể giúp An được đâu. Cậu nên để An tự học hoặc nhờ người khác kèm chuyên sâu."
Tùng đặt tập đề thi thử lên bàn: "An này, tớ có một bộ đề thi thử mới. Tớ muốn tặng cậu. Cậu không cần phải học cùng tớ, chỉ cần làm theo phương pháp của tớ thôi. Chúc các cậu may mắn."
Tùng rời đi, mang theo sự im lặng đầy phán xét của mọi người.
Tôi ngồi im lặng. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục trước mặt An và bạn bè. Tôi sợ Tùng đã thành công trong việc tạo ra một lỗ hổng trong niềm tin của chúng tôi.
Khánh Chi thì thầm, nhưng đủ nghe: "Ôi, sự thật phũ phàng đấy. Vũ ơi, chịu khó mà nhận thôi."
An ngay lập tức lấy tay che cuốn vở lại. Cô ấy đẩy tập đề thi Tùng vừa tặng sang một bên.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự kiên quyết: "Vũ. Lỗi sai không phải là dấu chấm hết. Lỗi sai là bài học. Và cậu phải giải quyết bài học này bằng sự dũng cảm của cậu, không phải bằng sự hối hận."
An lấy trong cặp ra một chiếc hộp phim cũ bằng thiếc. Cô ấy đặt nó lên bàn, trang trọng.
An giải thích, giọng cô ấy to hơn bình thường, như muốn nói cho cả Khánh Chi và Hương nghe thấy: "Đây là hộp phim cũ của cha tớ. Ông ấy đã dạy tớ về ánh sáng và sự chính xác. Ông ấy luôn nói, ánh sáng là thứ không bao giờ được phép lỗi dấu."
An mở hộp. Bên trong là một chiếc bút chì mòn vẹt, rất cũ.
An cầm chiếc bút chì lên, đưa nó cho tôi. An nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt cô ấy có sức nặng: "Tớ tặng cậu. Đây là di sản của tớ, niềm tin của tớ. Tùng chỉ tặng cậu công thức, một thứ lạnh lẽo. Tớ tặng cậu niềm tin và sự chính xác được truyền lại qua nhiều thế hệ. Cậu phải dùng sự tinh tế của cậu để sửa lỗi ngu ngốc của cậu."
Tôi cầm chiếc bút chì mòn vẹt, cảm nhận sự chai sần của thời gian trên thân bút. Tôi cảm thấy xúc động đến nghẹn lời. Sự chấp nhận tuyệt đối của An, ngay trước mặt bạn bè, đã cho tôi sức mạnh.
Tôi mỉm cười, tôi cúi xuống sửa lại lỗi sai thấu kính phân kỳ. Lần này, tôi làm chậm rãi, chính xác. Sự hòa đồng của tôi không phải là sự ngu ngốc, mà là sự tinh tế.
Sau khi sửa xong lỗi sai, tôi đặt chiếc bút chì cũ xuống. Tôi nhìn An, ánh mắt tôi đầy tình yêu và sự biết ơn: "Tớ hiểu rồi. Tớ không cần phải đánh bại Tùng, tớ cần phải trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Tớ sẽ dùng sự chính xác của cha cậu để sửa lỗi sai của mình, và dùng sự lãng mạn của tớ để không bao giờ mất đi mục đích."
Tôi đặt chiếc nhẫn giấy lên ngón áp út của An.
Tôi nói, giọng tôi chắc chắn, đủ để Khánh Chi và Hương nghe thấy: "Tùng không bao giờ hiểu được ý nghĩa của chiếc nhẫn này. Cậu ta chỉ thấy một mẩu giấy. Nhưng đối với tớ, nó là một lời hứa. Tớ hứa sẽ không để tình yêu trở thành sự xao nhãng. Tớ sẽ biến nó thành công thức của sự thành công: Tinh tế + Trách nhiệm."
An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, chiến thắng.
An: "Tớ chấp nhận công thức đó! Và cậu phải nhớ 5 phút lãng mạn đó phải là khoảnh khắc chúng ta chia sẻ những ước mơ lớn nhất của mình. Tớ sẽ luôn giữ chiếc nhẫn này."
Chúng tôi trở lại với lịch trình học tập. Lúc này Hương đột nhiên đứng dậy, cô ấy gật đầu với An, ánh mắt đầy sự tôn trọng. Sự công khai ngầm này đã được chấp nhận.
Vài tuần trôi qua trong nhịp độ cộng sinh này. Sự chính xác của tôi đã cải thiện đáng kể nhờ chiếc bút chì cũ.
Một buổi chiều, khi chúng tôi đang học, cô giáo chủ nhiệm bất ngờ ghé thăm. Cô ấy yêu cầu chúng tôi làm một bài kiểm tra nhỏ về tốc độ giải bài tập.
Tôi cảm thấy áp lực. Đây là lúc cần tốc độ, cần sự thực dụng mà Tùng đã nhắc đến. Tôi cố gắng tập trung, nhưng sự thiếu kinh
nghiệm về tốc độ giải đề khiến tôi chậm lại.
Tôi ngước lên, thấy Đức cụt đang ngồi gần đó. Tôi đã không còn sợ ánh mắt người khác.
Tôi khẽ cười, nói nhỏ với Đức cụt: "Này Đức, cái quạt trần này kêu to quá. Nó làm tớ mất tập trung."
Đức cụt ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn An đang cắm cúi viết. Anh ta cười, hiểu ý, rồi khẽ đáp: "Mày lo mà viết đi! Chịu khó mà quen với sự ồn ào đi, nhiếp ảnh gia!"
An nhận ra sự căng thẳng của tôi. Cô ấy nhanh chóng giải quyết bài của mình. Khi cô giáo không chú ý, An khẽ chạm nhẹ chân vào chân tôi dưới gầm bàn.
An thì thầm: "Cậu chỉ cần dùng công thức này thôi. Đừng vẽ sơ đồ nữa. Tốc độ!"
Sự nhắc nhở đó là một cú hích. Tôi nhận ra, An đã học được cả sự thực dụng của Tùng qua các tài liệu tham khảo và sự quan sát. Cô ấy đã kết hợp hai phương pháp.
Tôi nhanh chóng làm theo lời nhắc của cô ấy và hoàn thành bài tập.
Khi cô giáo đi khỏi, tôi quay sang An, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.
An mỉm cười. Cô ấy đặt tay lên tay tôi: "Chúng ta là một đội mà. Tớ là người giải tốc độ, còn cậu là người tìm ra bản chất. Chúng ta đã kết hợp Tùng và Vũ lại thành một công thức hoàn hảo."
Buổi học hôm đó kết thúc. Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp sách vở. Hương đi ngang qua, khẽ mỉm cười với tôi.
Hương lên tiếng khen: "Vũ nè, cậu đã giải quyết bài tập rất nhanh đấy. Cậu và An, thật sự là một cặp đáng gờm."
Sự công nhận đó đến từ những người bạn đã từng thấy tôi là kẻ lập dị, khiến tôi cảm thấy hạnh phúc tột độ.
An lấy chiếc hộp phim cũ ra, đặt chiếc bút chì mòn vẹt vào bên trong. Cô ấy nhìn tôi.
An: "Đã đến lúc cho 5 phút lãng mạn tuyệt vời cuối cùng của hôm nay. Ước mơ lớn nhất của cậu là gì?"
Tôi nắm tay cô ấy, cảm nhận chiếc nhẫn giấy dưới ngón tay mình.
Tôi: "Ước mơ của tớ là: Tớ sẽ đỗ đại học, và tớ sẽ dùng máy ảnh của mình để ghi lại mọi mùa xuân mà tớ và cậu cùng nhau trải qua. Không chỉ là Đà Lạt, mà là mọi nơi chúng ta đến."
An nhắm mắt lại, cô ấy dựa đầu vào vai tôi, một hành động đầy sự tin tưởng: "Ước mơ của tớ là: Tớ sẽ đỗ đại học, để tớ có thể trở thành người đồng hành xứng đáng với cậu. Và tớ sẽ luôn là người giữ ánh sáng cho cậu, Vũ."
Chúng tôi ngồi yên lặng trong 5 phút đó, giữa căn phòng đóng kín, xung quanh là những lý thuyết Quang học, những công thức Tích phân. Tình yêu của chúng tôi đã trở thành một lực hấp dẫn mạnh mẽ.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )