MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 14: Phản Chiến

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 14: Phản Chiến

2,104 từ

Tháng Tư về mang theo sự ấm áp, nhưng không khí trong lớp 12A1 lại lạnh lẽo vì áp lực. Chúng tôi bước vào "Lễ hội Thi Thử" - giai đoạn mà mỗi tuần có ít nhất hai kỳ thi thử từ các trường chuyên danh tiếng. Cuộc chiến này không còn là kiến thức mà là cuộc đấu tranh về sự phân bổ thời gian và tâm lý.

Vũ và An vẫn duy trì "lịch trình cộng sinh" của mình ở góc lớp.

Chiếc nhẫn giấy trên tay An và chiếc bút chì mòn vẹt của cha cô ấy trên bàn tôi là những biểu tượng tĩnh lặng giữa cơn bão kiến thức.

Tuy nhiên, tôi đang đối mặt với vấn đề lớn nhất: tốc độ. Tôi đã học được sự chính xác nhờ chiếc bút chì của An, nhưng tôi vẫn chậm. Tôi luôn dành quá nhiều thời gian để "thẩm định bản chất của vấn đề" trước khi áp dụng công thức.

An ngồi bên cạnh, nhìn đồng hồ bấm giờ, cô ấy khẽ thở dài khi thấy tôi chậm lại ở một bài toán về hệ thống lò xo.

An giọng đầy lo lắng: "Vũ, bài này tớ giải xong từ hai phút trước rồi. Cậu lại dùng quá nhiều thời gian để hình dung độ cứng của lò xo thay vì dùng công thức tính nhanh. Tùng nói đúng, tốc độ là yếu tố quyết định trong phòng thi, Vũ ạ."

Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy. Tôi biết An đang lo lắng cho tương lai của cả hai.

Tôi cố gắng giải thích: "Tớ xin lỗi. Tớ vẫn chưa quen với việc phải từ bỏ sự tinh tế để đổi lấy tốc độ. Tớ sợ nếu tớ chỉ dùng công thức mà không hiểu cặn kẽ, tớ sẽ mắc phải lỗi dấu như lần trước. Tớ không thể chấp nhận rủi ro đó."

An khẽ nắm tay tôi dưới gầm bàn. "Cậu phải tin rằng sự tinh tế của cậu có thể được tăng tốc. Tớ cần cậu phải hòa đồng với sự thực dụng, giống như cách cậu đã hòa đồng với bạn bè mình vậy. Hãy tin vào bản thân cậu."

Tôi hiểu ý An. Sự thay đổi trong tính cách của tôi không chỉ dừng lại ở việc biết mỉm cười với bạn bè, mà còn phải áp dụng sự cởi mở đó vào chính phương pháp học tập của mình: chấp nhận sự thực dụng khi cần thiết, nhưng không từ bỏ cốt lõi.

Áp lực càng tăng khi thông báo về kỳ thi thử Chuyên Sư Phạm lần 2 được dán lên bảng. Đây là một kỳ thi nổi tiếng về các câu hỏi "bẫy" và kỹ thuật giải nhanh.

Tùng lại hành động. Cậu ta tiến thẳng đến bàn của chúng tôi, không chỉ để lại tài liệu, mà là một lời đề nghị trực tiếp và công khai trước mặt cả lớp. Khánh Chi, Hương và Đức cụt đều đang lắng nghe chăm chú.

Tùng giọng dứt khoát: "An, kỳ thi này cực kỳ quan trọng. Tớ đã tổng hợp được một số mẹo và kỹ thuật Casio đặc biệt chỉ dùng cho đề Sư Phạm. Tớ mời cậu đến học nhóm vào tối mai. Thời điểm này, cần phải tuyệt đối thực dụng để đạt điểm cao."

Tùng quay sang tôi, ánh mắt anh ta lộ rõ sự coi thường, cậu ta đang dùng sự thật học thuật để loại trừ tôi.

Tùng: "Vũ, tớ nghĩ cậu nên dành thời gian ôn lại những kiến thức nền tảng của mình. Cậu giỏi nhiếp ảnh, nhưng những kỹ thuật này cần sự tập trung cao độ và tính thực chiến, không phù hợp với phương pháp vẽ sơ đồ của cậu đâu. Cậu nên tập trung giải quyết vấn đề của riêng cậu."

Tôi cảm thấy một cơn tức giận lạnh lùng dâng lên. Sự tự tin mà tôi đã dày công xây dựng gần như sụp đổ. Nhưng nhờ sự hiện diện của An, tôi không lùi bước.

Tôi hít một hơi sâu, mỉm cười với Tùng, sử dụng giọng điệu hòa đồng mới của mình nhưng với nội dung cứng rắn: "Cảm ơn cậu vì sự thẳng thắn. Nhưng cậu đã sai khi đánh giá phương pháp của tớ. Tớ không chỉ vẽ sơ đồ, tớ hình ảnh hóa vấn đề. Và tớ tin, cách tốt nhất để học một mẹo là hiểu được bản chất của mẹo đó."

Tôi quay sang An, rồi hướng về Tùng: "Tối mai, tớ sẽ cùng An ôn tập, không phải bằng mẹo, mà bằng cách giải quyết gốc rễ của những câu hỏi bẫy. An cậu chọn đi. Một buổi tối với những công thức lạnh lẽo, hay một buổi tối tìm ra ánh sáng của vấn đề?"

An đặt tay lên vai tôi, nhìn thẳng vào Tùng: "Tùng, tớ xin lỗi. Tớ sẽ ở lại với Vũ. Công thức của cậu có thể nhanh, nhưng ánh sáng của Vũ thì chắc chắn hơn. Cảm ơn cậu đã đề nghị."

Tùng cứng họng. Anh ta chỉ khẽ gật đầu rồi bỏ đi, để lại không khí căng thẳng và sự thán phục từ Khánh Chi và Hương.

Sau khi Tùng rời đi, Khánh Chi ngay lập tức tiến lại, mắt cô ấy sáng rực.

Khánh Chi nói lớn, tay vỗ lên vai tôi: "Vũ! Tớ phải nói, cậu ngầu hơn bình thường đấy! Cậu vừa trả lời Tùng như một nghệ sĩ phản chiến ấy! Cậu nói về ánh sáng là sao? Giải thích cho tớ nghe với!"

Tôi nhận ra đây là cơ hội để tôi không chỉ thể hiện sự hòa đồng, mà còn để giải thích phương pháp của mình một cách dễ hiểu. Tôi không còn sợ phải chia sẻ thế giới nội tâm của mình nữa.

Tôi mỉm cười, bình tĩnh nhìn Khánh Chi: "Khánh Chi, cậu nhớ bài về Sóng Dừng trong Vật Lý không? Tùng chỉ dạy công thức tính bụng và nút. Nhưng cậu có hiểu tại sao có bụng sóng và nút sóng không? Nút sóng là nơi hai mùa xuân gặp nhau và triệt tiêu nhau, không có rung động. Bụng sóng là nơi hai mùa xuân gặp nhau và cộng hưởng tối đa."

Khánh Chi và Hương cùng nhíu mày suy nghĩ.

Tôi tiếp tục, lấy chiếc bút chì của An ra, vẽ nhanh một hình ảnh đơn giản: "Nhiếp ảnh cũng thế. Nếu cậu hiểu được bản chất của sự triệt tiêu và cộng hưởng, cậu sẽ không bao giờ nhầm lẫn công thức nữa. Đó là ánh sáng mà tớ nói. Tớ không học mẹo, tớ học cách nhìn thấu bẫy."

Khánh Chi trầm ngâm, rồi gật đầu: "Wow... Cậu biến Lý thành triết học rồi. Nhưng tớ hiểu ý cậu. Tớ sẽ thử áp dụng. Cảm ơn cậu đã khai sáng!"

Đức cụt ngồi gảy đàn ở góc: "Vũ, tớ nghĩ cậu nên đổi nghề đi. Làm nhiếp ảnh gia triết học đi!"

Tôi cười. Lần đầu tiên, tôi thấy sự tương tác xã hội không hề làm tôi mất năng lượng, mà ngược lại, nó củng cố sự tự tin của tôi. Vũ đã thành công trong việc bước ra khỏi vỏ bọc và dùng chính sự tinh tế của mình để kết nối với mọi người. Sự hòa đồng này là món quà mà An đã tặng cho tôi.

Tối hôm đó, tôi và An bắt đầu ôn tập cho kỳ thi Sư Phạm. Chúng tôi tập trung vào bài Toán Hình học Phức tạp - bài toán bẫy nổi tiếng của năm trước.

An lấy chiếc bút chì của cha mình, đặt lên bàn: "Vũ, bài này là thử thách của Tùng đấy. Nếu cậu không nhanh hơn anh ta, chúng ta thua."

Tôi cầm chiếc bút chì mòn vẹt. Tôi không giải bằng công thức. Tôi quyết định áp dụng trực tiếp góc nhìn nhiếp ảnh vào bài Toán.

Tôi vẽ một sơ đồ tư duy lớn, không phải là công thức, mà là một sơ đồ không gian ba chiều.

Tôi: "An, bài này là một bức ảnh. Tùng đã dùng kỹ thuật, nhưng anh ta quên phân tích bố cục. Tớ coi các tham số của bài toán như là độ sâu trường ảnh. Tớ coi điểm cực trị như là điểm lấy nét hoàn hảo.

Tôi bắt đầu phân tích bố cục của bài toán. Tôi nhận ra, Tùng và hầu hết mọi người đều dùng kỹ thuật đặt ẩn phụ để tìm ra một điểm cực trị duy nhất.

Tôi: "An, nhìn vào bố cục này. Nếu điểm này là điểm lấy nét, thì phải có một đối tượng nằm trong vòng tròn lấy nét mới tạo ra cực trị. Tớ thấy, có một điều kiện ẩn về phạm vi giá trị của tham số (từ 0 đến 1). Công thức nhanh của Tùng đã bỏ qua điều kiện ẩn này, vì nó không nhìn thấy bố cục."

An kinh ngạc nhìn vào sơ đồ của tôi. Cô ấy nhanh chóng đối chiếu với công thức và phát hiện ra Tùng đã bị bẫy: Công thức của Tùng cho ra hai kết quả, nhưng chỉ một kết quả thỏa mãn điều kiện ẩn.

An thì thầm, giọng cô ấy đầy sự hưng phấn: "Vũ! Cậu nhìn thấy thứ ánh sáng mà Tùng không thấy! Tớ sẽ giải bài này bằng cách giải quyết lỗi bố cục chứ không phải giải quyết công thức!"

Sự thành công này là chiến thắng của sự tinh tế đối với sự mù quáng của tốc độ.

Vài ngày sau, kết quả thi thử Chuyên Sư Phạm được công bố. Tùng là thủ khoa với điểm số rất cao. Nhưng câu chuyện lại tập trung vào câu hỏi bẫy hình học mà chúng tôi đã ôn.

Tùng vì quá tin tưởng vào "kỹ thuật đặt ẩn phụ kép", đã ra hai kết quả và chọn kết quả lớn nhất, bỏ qua điều kiện xác định ẩn của tham số. Anh ta đã bị trừ điểm câu đó.

An nhờ vào sự "hình ảnh hóa bố cục" của tôi, đã nhận ra điều kiện xác định ẩn và chỉ chọn một kết quả duy nhất, đạt điểm tối đa cho câu hỏi bẫy đó.

Khánh Chi chạy đến bàn, hò reo: "An! Cậu giải đúng câu Hình học khó nhất kia à? Cậu đã tránh được cái bẫy chết người đó! Tùng bị trừ điểm câu đó đấy! Phương pháp triết học nhiếp ảnh của Vũ đã thắng rồi!"

Tôi mỉm cười. Chiến thắng của chúng tôi không phải là điểm số tuyệt đối, mà là sự chứng minh rằng Tinh tế + Trách nhiệm cuối cùng vẫn chính xác hơn Tốc độ + Thực dụng mù quáng.

Tôi nhìn Tùng, anh ta đang ngồi ở góc lớp, khuôn mặt hiện rõ sự bực dọc và khó hiểu.

An nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đầy tình yêu: "Vũ, cậu đã dạy tớ rằng sự lãng mạn có thể là một công cụ mạnh mẽ. Cảm ơn cậu đã cho tớ thấy ánh sáng mà Tùng không thấy."

Tôi ôm cô ấy, khẽ đặt cằm lên tóc cô ấy. Tôi thì thầm: "Tớ sẽ giữ lời hứa. Chừng nào cậu còn tin vào bức ảnh đen trắng kia, chúng ta sẽ cùng nhau đến Đà Lạt."

Buổi học hôm đó, chúng tôi trở lại với 5 phút lãng mạn tuyệt vời của mình. Chúng tôi dành thời gian đó để lên kế hoạch chi tiết cho chuyến đi Đà Lạt, nơi có ánh sáng đẹp nhất và không có bạm bẫy.

An nắm tay tôi, cảm nhận chiếc nhẫn giấy dưới ngón tay mình.

An nói: "Vũ, công thức thành công của chúng ta đã được kiểm chứng. Tớ thấy yên tâm rồi."

Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt đầy tình yêu: "Đúng vậy. Tớ sẽ dùng chiếc bút chì của cha cậu để vẽ cho chúng ta một con đường không có lỗi sai. Và tớ sẽ dùng máy ảnh của mình để ghi lại mọi mùa xuân mà tớ và cậu cùng nhau trải qua."

Tôi lấy chiếc máy ảnh ra, chụp một bức ảnh màu cuối cùng của An đang mải mê với bản đồ.

"Mùa Xuân" của tôi đang ở đây, rực rỡ và chân thật.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm lớp học một màu vàng ấm áp, chúng tôi là hai người cuối cùng rời đi. Tại cổng trường, dưới ánh đèn vàng lờ mờ, An dừng lại.

An nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự biết ơn và tình yêu mãnh liệt: "Vũ, chúng ta đã chứng minh được điều không thể."

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )

.