MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 15: Chụp Kỷ Yếu

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 15: Chụp Kỷ Yếu

1,930 từ

Sau chiến thắng nho nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trước Tùng ở kỳ thi thử, vị thế của tôi trong lớp đã thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn là "Vũ trầm tính" nữa, mà là "Vũ Nghệ sĩ triết học", người đã chứng minh được sự tinh tế có thể đánh bại tốc độ mù quáng. Sự tự tin của tôi giờ đây là công khai và được chấp nhận.

Giữa Tháng Tư, khi áp lực ôn thi đang ở đỉnh điểm, Hương lớp trưởng gõ thước lên bàn trong giờ sinh hoạt.

Hương: "Các cậu! Đã đến lúc chúng ta phải làm một bộ ảnh kỷ yếu để đời. Năm cuối rồi, không thể chụp mấy kiểu studio nhàm chán được! Tớ đề nghị Vũ làm Tổng đạo diễn và Nhiếp ảnh chính!"

Cả lớp vỗ tay rầm rĩ. Sự đồng thuận này khiến tôi bất ngờ. Tôi nhìn An, cô ấy mỉm cười, đôi mắt sáng rực lên sự tự hào.

Tôi hít một hơi sâu, đứng dậy, cảm nhận ánh mắt của Tùng đang dò xét ở góc lớp.

Tôi lên tiếng: "Cảm ơn sự tin tưởng của cả lớp. Tớ sẽ nhận vai trò này. Nhưng tớ cần một đội ngũ hỗ trợ vững chắc, đặc biệt là về hậu cần và điều phối cảm xúc."

Hương nhanh chóng nói: "Tớ giao cho An vai trò Giám đốc Sáng tạo và Điều phối cảm xúc! An sẽ là người lên ý tưởng và đảm bảo mọi người giữ được sự bình tĩnh."

Mọi thứ dường như đã được sắp xếp hoàn hảo, cho đến khi Tùng lên tiếng. Cậu ta đứng dậy, khuôn mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc lạnh: "Khoan đã! Bộ ảnh kỷ yếu cần kinh phí và thời gian. Tớ đề cử mình làm Quản lý Hậu cần và Tài chính. Tớ sẽ đảm bảo dự án này không bị lãng phí thời gian ôn thi của cả lớp. Tớ sẽ là người giữ cho công thức kỷ yếu được thực hiện một cách hiệu quả."

Lời đề nghị của Tùng không thể bị từ chối. Nó quá hợp lý và cần thiết. Cậu ta đang tìm cách kiểm soát quá trình, tìm cách kiểm chứng xem tình yêu và nghệ thuật có thể đối phó với thực tế khắc nghiệt hay không.

Ngay buổi họp đầu tiên của nhóm Kỷ Yếu, bào gồm: tôi, An, Tùng và Hương thì mâu thuẫn đã nảy sinh.

Tôi trình bày, giọng đầy đam mê: "Ý tưởng của tớ là chụp ở những địa điểm thật của Hưng Yên, nơi chúng ta đã lớn lên. Chúng ta cần Phố Hiến, cánh đồng lúa, và góc trường học cũ. Mục tiêu là chụp ký ức đang diễn ra."

Tùng cắt lời, gõ bút lên bàn, giọng sắc lạnh: "Ý tưởng cảm xúc quá. Chúng ta có tối đa 4 tiếng chụp. Chi phí di chuyển và trang phục phải được tối ưu hóa. Tớ đề nghị thuê studio trong thành phố. Nhanh, gọn, rẻ, và không làm xao nhãng lịch ôn thi."

Tôi cảm thấy tức giận. Anh ta đang phá hủy ý tưởng của tôi bằng sự thực dụng lạnh lùng.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn Tùng, giọng tôi kiên quyết: "Nếu cậu chỉ muốn ghi lại sự kiện, cậu nên dùng điện thoại, Tùng ạ. Kỷ yếu là về cảm xúc, về thời gian trôi chậm. Tớ không thể chụp tâm hồn 12A1 trong ánh đèn studio giả tạo được. Tớ cần 30 phút vàng ngọc của ánh sáng chiều."

An ngay lập tức can thiệp, đặt tay lên vai tôi, không phải để trấn an, mà để ra hiệu lệnh: "Tùng này, Vũ nói đúng. Đây là dự án của cảm xúc. Chúng ta cần làm điều có ý nghĩa nhất. Tớ tin vào góc nhìn của Vũ. Nhưng tớ hiểu lo lắng của cậu về chi phí. Về phần Vũ, cậu phải lập một kế hoạch hậu cần chặt chẽ, chi tiết từng phút."

An đã sử dụng trí tuệ cảm xúc và lý trí sắc bén của mình. Cô ấy vừa ủng hộ tôi tuyệt đối, vừa giao cho tôi một nhiệm vụ thực dụng để đánh bại Tùng. Tôi biết, tôi phải dùng sự tinh tế của mình để đánh bại lý lẽ của anh ta bằng hiệu suất.

Sau buổi họp căng thẳng, tôi và An bắt tay vào việc lập kế hoạch chi tiết. Chúng tôi ngồi trong căn phòng phụ đạo trống. Tôi vẽ sơ đồ bố cục ánh sáng, An tính toán chi phí xăng xe và đồ ăn nhẹ.

An nhìn vào bản vẽ của tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự thán phục: "Cậu phải tính toán thời gian di chuyển giữa Phố Hiến và cánh đồng. Chúng ta chỉ có 2 tiếng vàng ngọc của ánh sáng chiều. Cậu phải biết chính xác cậu cần bao nhiêu phút để chụp từng nhóm."

Tôi cầm chiếc bút chì mòn vẹt, vẽ sơ đồ: "Tớ đã tính rồi. Tớ cần 15 phút cho mỗi bối cảnh lớn.

Tớ sẽ chụp theo nguyên tắc ánh sáng là linh hồn. Ánh sáng đẹp nhất là ánh sáng chiều, nên chúng ta phải dành thời gian quý giá nhất cho nó. Tớ sẽ tối ưu hóa lộ trình theo góc chiếu sáng chứ không phải theo bản đồ."

Tôi quay sang An, ánh mắt tôi đầy tình cảm: "Tớ tin rằng ánh sáng đẹp nhất là ánh sáng chiếu vào cậu. Tớ muốn chụp bức ảnh cuối cùng của lớp mình dưới ánh sáng đó. Cậu phải đảm bảo mọi người đến đúng giờ."

An mỉm cười, đôi mắt cô ấy lấp lánh: "Tớ tin vào bố cục của cậu. Tớ sẽ lo phần logistics. Tớ sẽ đảm bảo chúng ta không bị lãng phí dù chỉ một giây. Đây là lời hứa của tớ."

Chúng tôi nộp bản kế hoạch. Nó chi tiết đến từng phút, từng milimet của ánh sáng, khiến Tùng không còn lời nào để phản đối. Tùng chấp nhận kế hoạch, nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy sự nghi ngờ và phán xét.

Sau khi kế hoạch được duyệt, Tùng chuyển sang chiến thuật mới: tạo áp lực tâm lý và kiểm soát mọi chi tiết nhỏ.

Trong những ngày sau đó, Tùng thường xuyên ở lại lớp, nhưng không hỏi về kỷ yếu, mà hỏi về học tập, nhằm mục đích ngầm kiểm tra tôi.

Tùng tiến lại bàn chúng tôi: "An cậu đã giải quyết xong bộ đề tích phân tớ gửi chưa? Phần đó rất sát với đề thi. Cậu không thể lãng phí thời gian ôn tập được."

An bình tĩnh: "Tớ đang xem. Vũ đang giúp tớ hiểu bản chất, nên tớ giải quyết vấn đề từ gốc."

Tùng nhìn tôi, ánh mắt đầy sự nghi ngờ: "Vũ, tớ thấy cậu hơi quá chú trọng vào chiều sâu. Liệu cậu có dám chắc là cậu có thể bao quát hết 50 câu hỏi trong 90 phút không? Cậu không thể để An phải hy sinh tốc độ vì sự tinh tế của cậu."

Lời nói của Tùng đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi. Tôi sợ sự lãng mạn của tôi sẽ kéo An xuống.

An thấy sự căng thẳng của tôi. Cô ấy lập tức lấy tay xoa nhẹ vào má tôi, một hành động rất nhanh và công khai, không còn e dè.

An nhìn Tùng, giọng cương quyết: "Tùng này, cậu không hiểu. Vũ không chỉ dạy tớ kiến thức, cậu ấy dạy tớ tin tưởng vào trực giác của mình. Tớ cần sự tinh tế đó để giải quyết 5 câu bẫy khó nhất. Và tớ chọn Vũ. Mà tờ thấy cậu hay phản đối những việc mà vũ làm." cô ấy dừng lại một nhịp rồi lại bắt đầu lên tiếng: " Cậu có thành kiến gì với Vũ hả?"

Rồi An lại quay sang tôi, ánh mắt cô ấy đầy tin tưởng: "Cậu phải tin rằng sự tinh tế của cậu là tốc độ nhanh nhất."

Còn về phía Tùng sau khi nghe thấy sự khó chịu trong cách nói chuyện của An thì cậu ta không nói lời nào mà quay mặt bỏ đi, trước khi đi còn đưa một ánh mắt thâm trầm về phía tôi như một sự khiêu khích trắng trợn.

Tối hôm trước ngày chụp, tôi và An có buổi họp cuối cùng. Tôi chuẩn bị toàn bộ thiết bị.

Tôi cảm thấy lo lắng tột độ. Không phải lo về bố cục, mà lo về trách nhiệm đối với cả lớp và đối với An.

Tôi sợ mình sẽ làm hỏng khoảnh khắc cuối cùng của thanh xuân

.

Tôi nhìn chiếc máy ảnh, rồi nhìn An đang kiểm tra danh sách.

Tôi nói: "An này, tớ phải nói thật. Tớ sợ. Tớ sợ không phải vì Tùng, mà vì tớ sợ làm hỏng khoảnh khắc này. Đây là kỷ niệm của cả lớp."

An đặt tập tài liệu xuống, cô ấy tiến đến bên tôi: "Tớ đã tin cậu ngay từ khi cậu dám chụp bức ảnh đen trắng của tớ. Tớ không sợ hỏng. Vì tớ biết, dù có hỏng, cậu cũng sẽ tìm ra cách để tái tạo lại ký ức đó."

Tôi gật đầu, sự lo lắng dịu đi. Tôi mở hộp đựng ống kính, lấy ra một kính lọc phân cực - một công cụ quan trọng để giảm ánh chói và tăng cường độ bão hòa, giúp màu sắc trở nên chân thật hơn.

Tôi đặt chiếc filter thủy tinh vào tay An.

Tôi: "Tớ muốn cậu giữ cái này. Nó là bộ lọc giúp tớ nhìn rõ ánh sáng thật, ánh sáng không bị chói lóa bởi sự giả dối. Tớ tin cậu giữ nó, tớ sẽ không bị lỗi ánh sáng trong ngày chụp."

An nhận lấy chiếc kính lọc. Cô ấy hiểu ngay ý nghĩa của nó. Kính lọc này không chỉ là công cụ, nó là biểu tượng của sự tin tưởng.

An nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt cô ấy đầy ý nghĩa: "Tớ hiểu. Tớ sẽ là bộ lọc giúp cậu nhìn rõ sự thật."

An cẩn thận đặt chiếc kính lọc vào Hộp Phim Cũ của cha cô ấy một hành động thiêng liêng, đặt lời hứa của tôi vào di sản của gia đình cô ấy.

An nhìn tôi, nụ cười bí ẩn: "Vũ nè, tớ đã chuẩn bị một bất ngờ. Buổi chụp sẽ bắt đầu ở đó."

An lấy ra một mảnh giấy, vẽ nhanh một hình ảnh đơn giản: chiếc hành lang lầu ba của trường.

An: "Buổi chụp sẽ bắt đầu ở đó, nơi cậu đã từng đứng một mình, chụp ảnh lén tớ. Nơi mà cậu đã từng sợ hãi. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc chụp bóng tối được đẩy lùi trước khi đi tìm ánh sáng hoàng hôn."

Tôi sững sờ. Cô ấy đã chọn nơi bắt đầu của sự sợ hãi làm nơi khởi đầu của chiến thắng.

An tiến lại gần tôi, cô ấy không hôn, mà đặt cả hai bàn tay lên má tôi, giữ ánh mắt tôi thật lâu.

An khẽ thì thầm: "Hãy nhớ.Bố cục hoàn hảo không phải là không có khuyết điểm. Nó là sự cộng hưởng giữa hai khuyết điểm. Ngày mai, chúng ta sẽ tạo ra sự cộng hưởng đó."

Chúng tôi nhìn nhau, một cái nhìn sâu lắng, mãnh liệt, thay thế hoàn toàn cho mọi lời nói và hành động thân mật khác. Đó là lời cam kết trí tuệ và cảm xúc cuối cùng trước khi bước vào chiến dịch.

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )