1,814 từ
Sau buổi chiều mưa hôm trước, tôi biết tôi đã yêu An.
Dù bề ngoài tôi vẫn là Vũ trầm tĩnh, nhưng bên trong, mọi sự quan sát của tôi đều hướng về cô ấy. Mối quan hệ của chúng tôi đã chuyển từ sự hợp tác bàn bài sang một sự kết nối cảm xúc ngầm.
Hôm đó là tiết Toán Hình học, một môn học khô khan nhưng lại đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Cả lớp im lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng thước kẻ va vào mặt bàn. Tôi đang giải đến một bước chứng minh hình học quan trọng thì cảm thấy một bàn tay chạm nhẹ lên vai, khác biệt hoàn toàn với những lần hỏi bài hay nhờ vả trước đây. Lần này nó mang theo sự khẩn cấp và một chút bối rối đáng yêu.
"Vũ ơi." An gọi khẽ: " Tớ quên mang bút rồi. Cậu cho tớ mượn một cái được không? Chán thiệt chớ."
Tôi quay lại. Khuôn mặt cô ấy gần sát, ánh mắt hiện rõ sự cầu cứu. Mùi hương sách vở và chút trong lành từ cô ấy phảng phất trong không khí.
"Cậu không mang bút hả?" Tôi hỏi, cố giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể, nhưng tim tôi đã bắt đầu đập nhanh hơn.
“Tớ có mang bút chì, nhưng Hình học phải trình bày bằng bút mực hoặc bút bi. Cô giáo mà thấy tớ dùng bút chì chắc cô mắng tớ to đầu mất! Tớ vừa để quên hết trong hộp bút ở nhà rồi." Cô ấy cười hối lỗi, một nụ cười rất học sinh.
Tôi mở hộp bút, lấy ra chiếc bút bi màu xanh mà tôi hay dùng, chiếc bút luôn theo tôi trong mọi kỳ thi và những lần ghi chú quan trọng. Nó đã trở thành một phần của tôi.
Tôi đưa nó cho cô ấy. "Đây. Cậu dùng đi. Nhớ dùng cẩn thận đấy, đồ kỷ niệm của tớ đấy."
An cầm lấy chiếc bút, bàn tay cô ấy lướt nhẹ qua ngón tay tôi, một cái chạm rất nhẹ và nhanh, nhưng đủ để khiến tôi mất tập trung vào bài toán còn đang dang giờ kia.
"Cảm ơn cậu nhé. Tớ biết cậu quý cây bút này lắm mà."
Cô ấy đưa chiếc bút lên ngắm nghía, rồi đột nhiên nở nụ cười tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh như muốn trêu chọc tôi.
"Cây bút này." cô ấy nói: "Chắc tớ phải mượn lâu lắm mới trả được."
Tôi khựng lại. Câu nói đó dù chỉ là một câu đùa bâng quơ nhưng lại chạm đến cái điều thầm kín nhất trong lòng tôi. Cô ấy có ý gì? Cô ấy đang đùa hay đang ngỏ ý điều gì đó?
Tôi cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Mượn lâu lắm là bao lâu?"
An quay lên, bắt đầu giải bài tập. Cô ấy chỉ nói vọng lại, giọng vẫn pha chút đùa cợt kiểu học sinh cấp ba:
"Mượn cho đến khi tớ thấy tớ có thể tự viết tiếp được mà không cần đến nó nữa. Yên tâm, tớ sẽ giữ gìn cẩn thận, không làm mất đâu, đồ quí của nhiếp ảnh gia mà, phải giữ nó để nó viết tiếp bài Lý cho tớ chứ!"
Cô ấy không giải thích gì thêm, và cũng không nhìn lại tôi.
Tôi quay lên, cố gắng tập trung vào bài hình học còn đang giải khi nãy, nhưng vẫn không kìm lòng được mà quay xuống bàn dưới, thấy chiếc bút xanh của tôi đang lướt nhanh trên giấy nháp của cô ấy. Chiếc bút đó, giờ đây không còn chỉ là công cụ. Nó đã là vật làm tin, là bằng chứng cho một sự phụ thuộc ngọt ngào và có phần cố ý mà cô ấy đã tạo ra.
Kể từ ngày chiếc bút "định mệnh" đó được trao đi, nó đã hoàn toàn thay đổi thói quen học tập của chúng tôi.
Tôi là người luôn có hai chiếc bút bi trong hộp bút, nhưng giờ chỉ còn một chiếc. Tôi đã quen với việc quan sát chiếc bút kia hàng giờ.
Chiếc bút màu xanh của tôi bây giờ đã hiện diện trong mọi hoạt động của An. Tôi bắt đầu theo dõi nó một cách ám ảnh.
Trong giờ Văn: Cô ấy dùng nó để gạch chân những câu thơ, đoạn văn phân tích cảm xúc, tôi nhận ra cô ấy thường gạch dưới những đoạn nói về ký ức và sự chia ly.
Trong giờ Tiếng Anh: An kẹp chiếc bút hờ hững trên tai khi đang lắng nghe băng cassette, một thói quen rất tập trung của cô ấy. Tôi đã lén chụp một bức ảnh về khoảnh khắc đó: Chiếc bút xanh nổi bật trên mái tóc đen như một dấu ấn riêng của tôi trên cô ấy.
Đặc biệt là trong những giờ giải lao, An thường dùng chiếc bút để vẽ bậy vào mép vở hoặc sách giáo khoa.
Đôi khi là một hình mặt cười, đôi khi là một đóa hoa.
Cô ấy thường đặt chiếc bút xuống một cách cẩu thả khi chuông báo giờ giải lao, và tôi luôn là người nhẹ nhàng đẩy nó vào mép bàn để nó không bị rơi, một hành động tự phát mà tôi không hề kiểm soát được.
Một lần chúng tôi đang thảo luận về đề thi thử môn Lý.
An đang cầm chiếc bút của tôi, vẻ mặt hơi nhăn nhó vì gặp câu khó.
"Vũ ơi." An gọi, tay vẫn giữ chiếc bút của tôi. "Cậu biết không, chiếc bút này viết rất thích. Nó vừa tay tớ, nét mực lại đều. Giống như nó được làm ra là để dành cho tớ vậy."
Tôi nghe câu nói đó, trái tim lại cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ.
"Bút của cậu có mùi giấy thơm và mực, chứ không phải mùi nhựa mới." An tiếp tục, giọng cô ấy trở nên trầm lắng hơn. "Tớ thích mùi này. Nó làm tớ nhớ đến một thứ gì đó rất cũ kỹ, rất thân thuộc. Giống như mùi sách cũ ở nhà tớ ngoài Hà Nội ấy."
Cô ấy đưa chiếc bút lại gần mũi, khẽ ngửi. Hành động đó tự nhiên, vô tư nhưng lại khiến tôi cảm thấy rất gần gũi và rất thân mật.
Tôi lấy hết can đảm, hỏi cô ấy: "An, cậu có thể trả tớ chiếc bút này một lát không?"
An hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đưa chiếc bút cho tôi. "Đây. Cậu cần ghi chép gì gấp à?"
Tôi nhận lấy chiếc bút nhưng thay vì viết, tôi dùng nó để vẽ một vòng tròn nhỏ quanh tên của An trong danh sách lớp trên bảng kê.
"Không." tôi nói: "Chỉ là tớ muốn cảm nhận lại cảm giác viết bằng nó thôi."
Tôi đưa lại chiếc bút cho cô ấy. "Này, nó là của cậu rồi. Nó đã quen với tay cậu hơn tớ rồi. Cậu cứ giữ đi."
An mỉm cười rạng rỡ. Cô ấy nắm lấy chiếc bút một cách trân trọng, như nắm lấy một lời hứa. "Ừm. Tớ biết rồi. Tớ sẽ giữ nó như một báu vật."
Chiếc bút xanh đã trở thành linh vật. Tình cảm của tôi dành cho An cũng trở nên vững chắc hơn. Tôi không cần phải chờ đợi sự kiện lớn để khẳng định tình yêu, vì nó đã nằm trong chiếc bút đó.
Đến giờ kiểm tra thử môn Lý. Tôi phải dùng một chiếc bút chì dự phòng. Tôi thấy An dùng chiếc bút xanh của tôi để điền vào tờ trắc nghiệm. Cô ấy trông rất tự tin.
Sau khi nộp bài, tôi quay xuống: "Cậu làm bài tốt không?"
An thở phào: "Cũng tạm ổn. Tớ làm được hết mấy câu khó mà cậu đã giảng."
Cô ấy đặt chiếc bút lên mặt bàn, đẩy nhẹ về phía tôi: "Này, tớ trả cậu này."
Tôi nhìn chiếc bút màu xanh, nhưng không nhận lấy. "Tớ nói rồi mà. Cậu cứ giữ đi. Tớ sợ tớ lấy lại rồi cậu lại quên mang bút vào hôm khác!"
An mỉm cười tinh nghịch, nhưng đôi mắt cô ấy lại ánh lên sự nghiêm túc. "À, cậu đang lo cho tớ đấy à? Sợ tớ không đỗ đại học cùng cậu chứ gì?"
Tôi không đáp, chỉ khẽ gật đầu, một hành động mà cô ấy đã nhìn thấy rất rõ.
An cầm chiếc bút lên, và thay vì cất vào hộp, cô ấy lén lút mở cuốn sổ tay chi chít công thức Vật Lý của tôi ra.
Cô ấy dùng chiếc bút đó để viết một dòng nhỏ vào trang cuối cùng, ngay dưới chữ ký của tôi.
"Này, làm gì đấy?" Tôi cố gắng nhìn.
An nhanh chóng đóng quyển sổ lại, vẻ mặt hơi đỏ.
"Không có gì. Tớ chỉ đánh dấu chủ quyền thôi mà. Sổ này của tớ rồi!"
"Đánh dấu cái gì?" Tôi hỏi, tim đập nhanh.
"Đánh dấu... cái chỗ mà tớ sẽ trở lại để học cùng cậu."
An nói, giọng cô ấy trở nên dịu dàng một cách bất ngờ, không còn sự tinh nghịch nữa: "Tớ nói thật. Tớ đã quen với việc có cậu ở đây. Có cậu ở ngay bàn trước để tớ dựa vào."
Tôi cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Câu nói đó là lời thú nhận chân thật nhất cô ấy từng nói.
"Cậu... cậu mở ra đi." cô ấy nói, chỉ vào cuốn sổ: "Cậu xem tớ viết gì này."
Tôi thận trọng mở cuốn sổ tay Vật Lý ra, tìm đến trang cuối cùng. Ngay dưới chữ ký của tôi, bằng nét chữ tròn trịa, sắc sảo của cô ấy, là một dòng chữ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa:
"Chiếc bút này là của Vũ. Dùng để viết tiếp những ngày nắng - An!"
Tôi nhìn dòng chữ đó, rồi lại nhìn sang chiếc bút cô ấy đang cầm trên tay, rồi nhìn cô ấy. Tôi biết cô ấy không chỉ viết về chiếc bút, cô ấy đang viết về vai trò của tôi trong cuộc đời cô ấy: "Viết tiếp những ngày nắng" cô ấy đang giao phó cho tôi nhiệm vụ giữ lại ánh sáng.
"An." tôi gọi, giọng tôi khản đi. “Cảm ơn cậu. Tớ... tớ sẽ giữ nó cẩn thận."
"Không cần cảm ơn." An nói, mỉm cười. Cô ấy đặt chiếc bút lên mặt bàn của tôi: "Cậu cứ giữ nó đi. Tớ chỉ mượn nó để đánh dấu thôi. Đánh dấu rằng tớ đã quen với ánh sáng phía sau vai của cậu rồi. Cậu giữ nó, tớ yên tâm hơn."
Tôi cầm chiếc bút lên. Nó ấm hơn. Chiếc bút không chỉ ghi lại công thức Vật Lý. Nó sẽ ghi lại toàn bộ tình cảm tuổi học trò trong tôi.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )