2,232 từ
Sau những buổi tối học thêm ấm áp đó mối quan hệ của tôi và An đã vượt qua ranh giới bạn cùng lớp. Mọi người trong lớp đều ngầm hiểu, nhưng cũng chẳng ai nói ra.
Riêng tôi, cảm xúc vẫn là một mớ hỗn độn của sự hạnh phúc và sợ hãi.
Áp lực thi cử bắt đầu rõ rệt hơn bao giờ hết. Sau một buổi học thêm Toán Hình đầy căng thẳng tại nhà cô Thủy, khi cả lớp đang dọn dẹp, Khánh Chi và Hương lại bắt đầu trêu chọc.
Khánh Chi cười nhếch mép, giọng trêu đùa: "Ê, cặp đôi Vật Lý! Mai cuối tuần rồi đấy, có kế hoạch gì không? Học thêm cả ngày thứ Bảy, Chủ Nhật nữa à?"
Hương giả vờ nghiêm túc, nhưng ánh mắt lấp lánh: "Này Vũ, tớ thấy dạo này An học Toán tiến bộ hẳn lên đấy. Chắc chắn nhờ có cậu kèm rồi. Cậu phải khao An cái gì đi chứ?"
Mặt tôi nóng ran. Tôi lúng túng, cúi đầu thu dọn sách vở, cố gắng tránh ánh mắt của họ: "Không có gì đâu. Chỉ là hỗ trợ học tập theo đúng yêu cầu của cô Thủy thôi."
An quay lại, nở nụ cười tinh nghịch: "Ôi dào, Vũ nhà mình thích làm việc tốt mà không cần công nhận ấy! Nhưng mà Khánh Chi nói đúng đấy. Học nhiều cũng phải nghỉ chứ. Cậu có thấy tớ đang bị quá tải công thức không?"
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt đó là một cơ hội không thể chối từ. Tôi biết tôi phải hành động, nếu không muốn bị bạn bè trêu chọc mãi, hoặc tệ hơn là để lỡ mất cơ hội ở bên cô ấy một cách riêng tư.
Tôi hít một hơi sâu, và cố gắng viện ra một lý do hợp lý nhất cho một nhiếp ảnh gia: "Này An, Chủ nhật này, tớ... tớ đang tìm kiếm một bối cảnh cho dự án ảnh đen trắng mới."
An chống cằm, tò mò: "À, dự án ảnh đen trắng? Nghe có vẻ buồn bã nhưng lãng mạn đấy! Bối cảnh gì cơ?"
Tôi đáp lại: "Tớ cần một nơi cũ kỹ, tĩnh lặng, nơi có ánh sáng xuyên qua. Một góc phố vắng, hoặc một tiệm sách cũ... nói chung là nơi mà thời gian trôi chậm lại. Cậu có rảnh không? Tớ cần một người có gu thẩm mỹ như cậu đi cùng để góp ý."
Tôi cố ý dùng từ gu thẩm mỹ để làm cái cớ, nhưng trong lòng, tôi chỉ muốn được ở bên cô ấy.
An cười rạng rỡ, làm tan chảy sự lo lắng của tôi: "Tuyệt vời! Tớ rảnh cả ngày Chủ nhật luôn! Tớ thích những nơi cũ kỹ mà cậu nói. Nó giống như một ký ức đang ngủ quên ấy! Mấy giờ, ở đâu?"
Tôi trả lời nhẹ nhàng nhưng trong lòng đã không giấu nổi sự hưng phấn: "Khoảng 2 giờ chiều. Tớ sẽ nhắn tin địa điểm cụ thể cho cậu sau."
Khánh Chi vỗ tay ầm ĩ: "Ồ la la! Nhiếp ảnh gia của chúng ta cuối cùng cũng chịu lắp phim rồi! Đừng quên chụp ảnh cho cô An đấy nhé!"
Tôi lại đỏ mặt, nhưng lần này, tôi không cảm thấy khó chịu. Trong lòng tôi, sự hồi hộp đã thay thế hoàn toàn sự lúng túng.
Tối hôm đó và ngày hôm sau, đầu óc tôi hoàn toàn bị chi phối bởi buổi đi chơi. Tôi không còn nhớ nổi công thức dao động cơ học hay phương trình sóng nữa.
Tôi lục tung tủ quần áo, cố gắng chọn một chiếc áo sơ mi không quá nghiêm túc mà cũng không quá xuề xòa.
Tôi lo lắng về mọi thứ: tóc tai, giày dép, và đặc biệt là cách mình sẽ nói chuyện.
Cuối cùng, tôi quyết định chọn một chiếc áo len mỏng màu xám và quần jeans đơn giản. Tôi dành cả buổi sáng Chủ nhật để vệ sinh máy ảnh Canon, lau ống kính cẩn thận. Tôi thậm chí còn lắp một cuộn phim đen trắng mới vào máy - đúng như lời đã nói với An.
Điều khiến tôi bận tâm nhất là địa điểm. Tôi chọn một tiệm sách cũ nhỏ nằm khuất trong một con hẻm cổ kính của thành phố. Nơi đó yên tĩnh, có ánh sáng đẹp xuyên qua cửa sổ, và quan trọng nhất, không có quá nhiều người.
Tôi nhắn tin cho An vào buổi trưa.
"Địa điểm: Tiệm sách 'Chân Mây Cũ', đường Nguyễn Du. 2 giờ chiều. Không cần mang sách đâu, tớ sẽ mang theo máy ảnh và vài thứ khác."
An trả lời ngay lập tức: "Tuyệt vời! Tớ thích tên tiệm này. Hẹn gặp cậu sau nhé!"
Tôi nhìn dòng tin nhắn, trái tim đập thình thịch. Tôi biết, đây không phải là một buổi tìm bối cảnh đơn thuần.
Đây là buổi hẹn hò đầu tiên, dù cả hai đứa đều cố tình né tránh gọi tên nó.
Tôi đến tiệm sách sớm 15 phút. Không gian tiệm chật hẹp, đầy ắp mùi giấy cũ, bụi thời gian và mực in. Tôi chọn một góc khuất, nơi ánh sáng chiều hắt qua khung cửa kính, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên kệ sách.
Gần 2 giờ, An bước vào. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác denim nhẹ, đơn giản nhưng rất hợp với mái tóc đen và chiếc nơ nhỏ.
An cười tươi, bước lại gần: "Hi Vũ. Tớ đến đúng giờ đấy nhé. Thấy tớ có kỷ luật không? Cậu tìm thấy ánh sáng đẹp chưa?"
Tôi lắp bắp: "Tớ... tớ thấy rồi. Cậu... cậu đến đúng lúc lắm!"
Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ. An tò mò nhìn chiếc máy ảnh của tôi: "Này, máy ảnh của cậu luôn có một vẻ buồn bã đặc biệt ấy nhỉ? Nhìn nó cũ kỹ, nhưng lại rất trân trọng. Phim đen trắng à?"
Tôi đáp lại cô ấy: "Ừ. Tớ muốn chụp lại sự tĩnh lặng ở đây. Màu sắc đôi khi làm người ta xao nhãng khỏi cảm xúc thật."
Tôi mở chiếc balo ra, không chỉ lấy máy ảnh, mà còn lấy ra một hộp thiếc cũ đựng phim. Nhưng bên trong hộp không phải là phim, mà là những bức ảnh cũ, đã ngả màu.
An chỉ vào hộp thiếc: "Cái gì thế? Hộp phim thời đồ đá à?"
Tôi giọng trầm xuống: "Đây... là những bức ảnh cũ của gia đình tớ. Của mẹ tớ."
Đó là lần đầu tiên tôi chủ động mở lòng về mẹ tôi với cô ấy một cách trực tiếp.
An nhẹ giọng: "Ồ... tớ xin lỗi, tớ không biết. Cậu có muốn tớ xem không?"
Tôi gật đầu: "Ừ. Tớ mang theo vì... chúng đều được chụp bằng ánh sáng chiều thế này."
Tôi lấy ra một bức ảnh đã ố vàng. Trong ảnh là mẹ tôi, đứng dưới ánh nắng chiều lãng đãng, đang cười rất tươi. Bà cũng cầm một chiếc máy ảnh cũ.
An nhìn chăm chú, giọng đầy sự ngưỡng mộ: "Mẹ cậu đẹp quá. Ánh sáng này... rất đặc biệt, rất dịu dàng. Bà cũng thích chụp ảnh sao?"
Tôi mỉm cười: "Mẹ là người dạy tớ chụp ảnh. Mẹ bảo, chụp ảnh không phải là ghi lại sự vật, mà là giữ lại cảm xúc. Bà thích ánh sáng chiều, vì nó là ánh sáng đầy hy vọng nhất trong ngày, trước khi màn đêm buông xuống."
An đặt nhẹ tay lên bức ảnh, sau đó nhìn tôi: "Vũ này, tớ hiểu vì sao cậu chỉ chụp từ xa rồi. Vì cậu sợ làm hỏng 'khung hình' đẹp nhất về mẹ cậu trong lòng cậu."
Lời nói đó lại một lần nữa chạm đến cốt lõi của tôi: "Tớ... tớ luôn cảm thấy nếu tớ nhìn thẳng vào người nào đó, tớ sẽ nhìn thấy sự mất mát trong mắt họ, giống như tớ đã nhìn thấy trong mắt mình."
An mỉm cười dịu dàng: "Nhưng Vũ à, mẹ cậu muốn cậu nhìn thấy hy vọng trong ánh sáng chiều, chứ không phải sự chia ly. Và tớ cũng muốn cậu chụp những bức ảnh mới, đầy ánh sáng và hy vọng."
An lật giở những bức ảnh cũ, cô ấy chăm chú xem từng chi tiết, như thể đang tìm kiếm một manh mối về tôi: "Mẹ cậu có vẻ rất yêu đời. Nhìn cách bà cầm máy ảnh, rất tự tin. Cậu có thấy mình giống mẹ cậu không?"
Tôi trả lời nghiêm túc: "Tớ không biết. Mẹ tớ luôn sống hướng ngoại, tớ thì không. Tớ là người của bóng tối."
An lắc đầu, kiên quyết: "Không đúng. Cậu không phải người của bóng tối. Cậu là người tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối. Cậu luôn để ý đến những điều nhỏ bé, những chi tiết mà không ai thấy. Giống như cách tớ nhìn thấy cậu vậy."
Lời nói của cô ấy khiến tôi nghẹn lại. Cô ấy đang nói về việc cô ấy nhìn thấy tôi.
Tôi ấp úng hỏi: "cậu... cậu luôn có cách nói chuyện khiến tớ phải nhìn nhận lại bản thân."
An cười cười: "Bởi vì tớ cũng từng là người của ký ức. Tớ chuyển từ Hà Nội vào đây vì gia đình tớ có chuyện buồn. Ban đầu, tớ cũng sợ phải nhìn thẳng vào mọi người. Tớ sợ phải kết bạn mới. Tớ sợ phải thay đổi."
An đã mở lòng về quá khứ của cô ấy. Một sự thật mà cô ấy chưa từng nói với ai trong lớp.
Cô ấy nói tiếp: "Nhưng rồi tớ nhận ra, nếu cứ mãi nhìn vào cái đã qua, mình sẽ bỏ lỡ cái đang xảy ra ngay trước mắt. Như ánh sáng đẹp đang chiếu vào đây này. Nó chỉ kéo dài một lát thôi."
Cô ấy ngước mắt nhìn lên. Ánh sáng chiều lúc này đang chuyển sang màu cam nhạt, hắt vào khuôn mặt cô ấy, tạo nên một "khung hình" hoàn hảo.
Tôi lắp bắp: "Tớ... tớ không muốn bỏ lỡ ánh sáng đó."
An mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý: "Thế thì, cậu phải chụp một bức ảnh thật đẹp đi chứ! Một bức ảnh không phải về mẹ cậu, không phải về tiệm sách, mà về những gì đang ở hiện tại."
Tôi hiểu ý cô ấy. Cô ấy muốn tôi chụp cô ấy, nhìn thẳng vào ống kính.
Tôi run rẩy cầm chiếc máy ảnh lên. Tôi lắp cuộn phim đen trắng rồi hướng ống kính về phía An. Cô ấy ngồi đó, kiên nhẫn, đôi mắt không hề né tránh.
Tôi nói: "Cậu... cậu nhìn thẳng vào tớ nhé."
An lên tiếng: "Tớ đang nhìn mà. Cậu đừng sợ, tớ không phải ký ức đâu. Tớ là hiện tại."
Tôi đưa máy ảnh lên, không còn cảm thấy sự lúng túng nữa. Tôi chỉ thấy sự chân thật và sự thấu hiểu mà cô ấy dành cho tôi. Tôi đã tìm thấy ánh sáng mà mẹ tôi nói đến.
TÁCH.
Âm thanh màn trập vang lên, ghi lại bức ảnh đen trắng hoàn hảo.
Tôi hạ máy xuống, thở phào nhẹ nhõm: "Tớ đã chụp được rồi. Tớ đã không run rẩy."
An nhìn tôi, không nhìn vào máy ảnh: "Tớ biết. Bức ảnh này không cần xem. Quan trọng là cậu đã phá vỡ giới hạn của chính mình rồi đấy."
Chúng tôi bắt đầu dọn dẹp. Ánh sáng chiều đã gần tắt hẳn.
Tôi lên tiếng trước: "Chiều hôm nay... nó giống như một bức ảnh tớ luôn muốn chụp, nhưng chưa bao giờ dám lắp phim vào. Cảm ơn cậu."
An đặt tay lên vai tôi, rất tự nhiên: "Không có gì. Tớ thấy vui vì đã giúp được nhiếp ảnh gia của tớ."
Cô ấy dùng từ "của tớ" một cách tự nhiên đến mức tôi không kịp phản ứng.
Chúng tôi đi bộ ra khỏi tiệm sách. Tôi đưa cô ấy về nhà. Lòng tôi lâng lâng.
Trên con đường về, ánh đèn đường đã thay thế hoàn toàn ánh hoàng hôn.
An cất tiếng hỏi: "Này Vũ, tớ thấy cậu đã tìm thấy ánh sáng mới rồi đấy. Cậu có hài lòng không?"
Tôi đáp: "Rất hài lòng. Nhưng tớ nghĩ... tớ cần tìm thêm nhiều bối cảnh khác nữa."
An nháy mắt, đầy ẩn ý: "À, ý cậu là... cần thêm nhiều buổi đi chơi nữa sao?"
Tôi lúng túng: "Ừ. Tớ... tớ cần thêm nhiều 'gu thẩm mỹ' từ cậu. Có lẽ lần tới, tớ sẽ tìm một bối cảnh sống động hơn, nơi có nhiều tiếng cười."
An cười khúc khích: "Tuyệt vời. Tớ biết một quán kem ở gần hồ, nơi ánh đèn neon chiếu lung linh, rất hợp để chụp 'hiện tại' đầy màu sắc."
Chúng tôi dừng lại ở ngã rẽ về nhà cô ấy. Tôi nhìn cô ấy dưới ánh đèn đường. Chiếc áo khoác denim của cô ấy như được viền bạc.
Bất chợt An nhón chân lên hôn nhẹ lên má tôi rồi ngượng ngùng quay đi, bước nhanh vào ngõ. Tôi đứng đó, sững sờ, cảm nhận hơi ấm trên má và mùi hương dịu nhẹ còn vương vấn. Tôi biết, buổi hẹn hò đã thành công, và không cần bất cứ lời thổ lộ chính thức nào.
Tôi cất máy ảnh vào balo. Tôi không cần phải chụp khoảnh khắc này, vì nó đã được in sâu vào trái tim tôi.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )