MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 5: Buổi Học Thêm

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 5: Buổi Học Thêm

1,670 từ

Sau sự kiện 20/10, nơi tôi lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào An qua ống kính và bằng chính đôi mắt mình, mọi thứ giữa chúng tôi đã thay đổi ngày càng rõ rệt. Sự e dè, lúng túng giảm đi, thay vào đó là một sự gắn bó tự nhiên và cần thiết.

Cũng chính lúc này, thời tiết Hưng Yên bắt đầu se lạnh. Những cơn gió mùa đầu tiên ùa về, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng. Đây cũng là lúc các lớp học thêm cuối cấp bắt đầu căng thẳng.

Cô Thủy mở lớp ôn tập tại nhà. Đương nhiên rồi, tôi và An đều tham gia.

Buổi học đầu tiên là vào tối thứ Ba. Chuông báo tan trường vừa dứt An đã quay xuống bàn tôi, giọng nói rạng rỡ, pha chút hào hứng: "Vũ ơi, đi thôi! Nếu không đến sớm là hết chỗ đẹp đấy!"

Tôi gấp sách lại, thấy cô ấy đã khoác chiếc áo len màu be mỏng. Tôi chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi đồng phục, vì tôi vốn không sợ lạnh lắm.

"Cậu không mang áo ấm hơn à?" Tôi hỏi.

An nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ trách cứ ngây thơ: "Cậu còn hỏi tớ? Cậu mới là người nên xem lại đấy! Trời lạnh lắm rồi mà chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi. Cậu mà ốm là ai giải bài Lý cho tớ?"

Tôi bật cười nhẹ. Cô ấy luôn có cách lồng sự quan tâm cá nhân vào lý do học tập.

Chúng tôi đi bộ cùng nhau trên con đường quen thuộc dẫn đến nhà cô Thủy. Buổi chiều tàn rất nhanh, và ánh đèn đường đã bắt đầu sáng lên, tạo thành những vệt sáng vàng vọt trên mặt đường ướt sương.

"Tớ lạnh quá." An nói, rồi đột nhiên tháo chiếc khăn quàng cổ màu xanh đậm ra. Chiếc khăn đó là một phần đồng phục cũ của trường cô ấy, có mùi hương nhẹ nhàng, rất riêng.

Cô ấy không nói gì thêm. Cô ấy chỉ đặt chiếc khăn vào tay tôi, rồi quay đi, bước nhanh hơn một chút.

"Này An, làm gì thế?" Tôi ngạc nhiên: "Cậu lạnh thì cậu phải quàng chứ."

An không quay lại, chỉ nói vọng: "Tớ không sao đâu. Tớ đi bộ sẽ ấm hơn. Cậu quàng đi, kẻo cảm lạnh đấy."

Tôi đứng sững lại một giây, nhìn chiếc khăn trong tay.

Đó là hành động chăm sóc không cần lời nói. Tôi hiểu, cô ấy muốn tôi dùng nó. Tôi chậm rãi quàng chiếc khăn ấm áp đó vào cổ. Mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc từ cô ấy bao quanh tôi, khiến tôi cảm thấy rất gần gũi và rất ấm áp.

Tôi bước nhanh hơn, đuổi kịp cô ấy. Chúng tôi đi cạnh nhau, im lặng một lúc lâu.

"Cậu biết không." An bỗng nói, giọng cô ấy nhỏ nhẹ: "Ở trường cũ, tớ có một đứa bạn. Nó luôn quên mang áo mưa. Tớ luôn phải mang dư áo mưa để cho nó mượn. Tớ quen chăm sóc mấy đứa hay quên rồi."

Tôi cười khẽ: "Ý cậu là tớ cũng là một đứa hay quên à?"

An quay sang nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn đường: "Không, cậu là người biết giữ, biết quan sát. Nhưng cậu lại hay quên chăm sóc bản thân. Đó là lỗi lớn nhất của cậu đấy, nhiếp ảnh gia."

Tôi siết nhẹ chiếc khăn. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không chỉ là người quan sát. Tôi là người được quan tâm.

Phòng học thêm của cô Thủy là một căn phòng khách cũ kỹ, với một vài chiếc bàn gỗ dài và nhiều ghế nhựa được xếp san sát. Lớp khá đông, hầu hết là những người nghiêm túc muốn thi khối A/A1.

Chúng tôi đến sớm, nhưng chỗ đẹp đã gần hết. Chỉ còn một góc khuất, nơi có một chiếc bàn gỗ nhỏ dành cho hai người, cạnh cửa sổ.

"May quá, còn chỗ này." An kéo ghế: "Ngồi sát nhau tí, chật chội cũng chịu, để còn dễ hỏi bài!"

Chúng tôi ngồi xuống. Chiếc bàn nhỏ xíu, sách vở của hai đứa xếp chồng lên nhau đã chiếm gần hết không gian. Vai tôi và vai An gần như chạm vào nhau. Tôi cảm thấy hồi hộp và lúng túng hơn cả khi làm bài thi.

Trong lớp, không khí học tập rất căng thẳng. Cô Thủy giảng bài Vật Lý, giọng cô đều đều, xen lẫn tiếng quạt trần cũ kêu cọt kẹt cọt kẹt - một âm thanh rất đặc trưng của những buổi học thêm buổi tối.

Tôi tập trung ghi chép, nhưng cảm giác vai An chạm nhẹ vào vai tôi mỗi khi cô ấy nghiêng người về phía trước khiến tôi khó mà tĩnh tâm được.

Đến lúc giải đề bài tập, An gặp một câu khó. Cô ấy nhăn mặt, rồi không ngần ngại chủ động nghiêng hẳn sang phía tôi.

" Vũ ơi, tớ không hiểu đoạn này. Cậu lại dùng công thức gì mà cao siêu thế?" An thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, khiến tôi rùng mình một cái.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tay run run chỉ vào cuốn vở của mình: "Cậu sai ở chỗ chuyển pha. Cậu phải áp dụng định luật bảo toàn động lượng ở trục Ox trước."

An nhìn vào vở tôi, ngón tay cô ấy chạm nhẹ vào mép vở tôi, rồi lướt lên, chỉ vào công thức tôi vừa viết. Bàn tay chúng tôi chỉ cách nhau vài centimet.

"À, ra là thế. Cậu đúng là thiên tài Vật Lý của tớ." An nói, giọng cô ấy có sự ngưỡng mộ chân thành.

Cô ấy rút chiếc bút xanh của tôi - mà cô ấy đã trả lại nhưng tôi lại đưa cho cô ấy mượn, và bắt đầu ghi chép.

Tôi thấy cô ấy dùng chiếc bút đó để viết công thức của tôi vào cuốn vở của cô ấy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy đây không chỉ là việc học. Đây là một sự gắn kết tự nhiên không thể tách rời. Chiếc khăn trên cổ tôi mang hơi ấm của cô ấy. Chiếc bút trên tay cô ấy mang dấu ấn của tôi.

Buổi học thêm kéo dài đến gần 9 rưỡi tối. Khi chúng tôi rời khỏi nhà cô Thủy, trời đã tối đen và lạnh hơn nhiều.

Con đường vắng vẻ, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt.

"Ôi, đói bụng quá!" An kêu lên, xoa xoa bụng: "Học hành gì mà hành hạ dạ dày thế không biết!"

"Hay tớ đưa cậu về nhà luôn?" Tôi đề nghị.

"Không! Phải ăn đã chứ! Tớ biết một chỗ này bán cháo sườn quẩy ngon lắm, gần đây thôi. Ăn xong rồi về, không thì tớ không ngủ được đâu."

Và thế là, chúng tôi lại tiếp tục đi bộ. An dẫn tôi đến một quán cháo nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm, ánh đèn dầu leo lét, khói bốc lên nghi ngút, thơm lừng mùi hành phi.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Quán cháo ấm áp và ồn ào tiếng trò chuyện của mấy cô bán hàng. Khung cảnh này hoàn toàn khác với sự tĩnh lặng trong lớp học.

"Cậu ăn ngon miệng nhé." An nói, rồi húp một muỗng cháo nóng hổi: "Phải thế này mới gọi là cuộc sống chứ!"

"An này." tôi hỏi, nhẹ nhàng: "Tớ thấy cậu hay kể chuyện vui về trường cũ. Có chuyện gì buồn mà cậu muốn quên không?"

An dừng lại, nhìn vào bát cháo của mình: "Buồn thì nhiều chứ. Áp lực học hành, bạn bè. Nhưng chuyện buồn nhất là tớ đã phải rời bỏ nơi tớ lớn lên, nơi có những kỷ niệm đẹp nhất của tớ."

Cô ấy ngẩng lên, nhìn tôi: "Nhưng tớ không muốn kể những chuyện buồn đó nữa. Tớ kể chuyện vui, bởi vì tớ muốn cậu là người giúp tớ viết tiếp những chuyện vui mới."

Tôi cảm thấy tim tôi mềm lại. Lời nói của cô ấy thật giản dị, chân thật, nhưng lại là một sự tin tưởng lớn lao.

"Tớ sẽ làm." tôi nói khẽ: "Tớ sẽ là người kể chuyện vui mới của cậu."

Chúng tôi ăn cháo, thỉnh thoảng An lại kể những chuyện vụn vặt, ngây ngô về trường cũ, bạn bè cũ của cô ấy.

"Này Vũ, ở trường cũ tớ có một đứa bạn tên Hương. Nó quên mang vở Toán, thế là nó lấy hẳn... tờ báo Nhân Dân ra làm nháp giải phương trình. Cô giáo thấy, hết hồn luôn! Mắng nó một trận tơi bời, nhưng sau đó phải cười vì nó giải đúng. Thiên tài cũng có lúc ngờ nghệch ấy!"

Tôi bật cười, tiếng cười hiếm hoi: "Cậu cũng gần giống nó đấy, hay quên bút. May mà có tớ làm 'hệ thống sao lưu' cho cậu."

An cười, ánh mắt cô ấy nhìn tôi rất lâu: "Tớ quên bút, nhưng tớ có bạn cùng bàn xịn xò rồi. Cậu là người giữ ánh sáng của tớ, nên tớ yên tâm. Cậu mà không ở đây, tớ không biết phải làm sao đâu."

An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, làm sáng bừng cả góc quán cháo.

Đúng lúc đó, một chiếc xe máy chạy vụt qua, ánh đèn pha lóe lên, chiếu thẳng vào khuôn mặt An. Khoảnh khắc ấy, tôi không cần máy ảnh, nhưng tôi đã chụp được. Ánh sáng của niềm vui và hy vọng trên gương mặt cô ấy.

"Này Vũ." An gọi: "Cậu lại ngồi im lặng rồi. Cậu đang nghĩ gì đấy?"

Tôi nhìn thẳng vào An, không còn sợ hãi nữa: "Tớ đang nghĩ, tớ đã không còn sợ ánh sáng nữa. Tớ thấy yên bình lắm!"

An mỉm cười nhẹ, có vẻ cô ấy đã cảm nhận được ẩn ý sau lời nói đó của tôi. Nhưng cô ấy không có ý định đào sâu hơn về nó.

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )