Chiều hôm ấy, mưa rơi rất khẽ.
Không ồn ào, không vội vã, chỉ đủ để làm ướt mặt đường và khiến lòng người chùng xuống. Linh đứng nép dưới mái hiên quán cà phê quen, hai tay ôm chiếc túi vải đã sờn quai. Cô đến đây mỗi tuần một lần, như một thói quen khó bỏ, dù chính cô cũng không rõ mình đang tìm điều gì.
Có lẽ là sự yên tĩnh.
Hoặc có lẽ là một cảm giác quen thuộc nào đó đã cũ.
Khi Linh vừa định bước vào quán thì cánh cửa kính mở ra. Một người đàn ông cao gầy bước ra, chiếc áo sơ mi sẫm màu đã hơi ướt ở vai. Anh cúi đầu mở ô, rồi bất chợt dừng lại.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tiếng mưa như tắt hẳn. Thành phố đông đúc phía sau lưng bỗng trở nên xa xăm, chỉ còn lại hai người đứng đối diện, cách nhau chưa đầy hai bước chân — và ba năm xa cách.
Nam.
Linh nhận ra anh ngay lập tức, dù mái tóc đã cắt ngắn hơn, gương mặt không còn nét trẻ trung của ngày xưa. Nhưng ánh mắt ấy thì không đổi — vẫn là ánh mắt từng nhìn cô rất lâu mỗi khi cô im lặng.
“Linh…?”
Giọng anh vang lên, thấp và dè dặt, như sợ gọi sai một giấc mơ.
Cô gật đầu. Tim đập mạnh đến mức chính cô cũng nghe thấy.
“Ừ.”
Chỉ một chữ, nhưng phải mất rất nhiều bình tĩnh cô mới nói ra được.
Họ đứng đó vài giây, không ai biết nên nói gì tiếp theo. Ba năm đủ để hai người trở thành người lạ, nhưng lại không đủ để quên nhau.
“Em… vẫn hay đến đây à?” Nam hỏi, ánh mắt lướt qua tấm biển quán.
Linh khẽ cười.
“Ừ. Quán yên tĩnh.”
Anh gật đầu, như thể câu trả lời ấy mang theo cả một ký ức dài. Ngày trước, chính anh là người dẫn cô đến quán này. Cũng là anh từng nói: “Nếu một ngày em mệt, cứ đến đây ngồi, không cần làm gì cả.”
Hôm nay, cô lại ở đây.
Chỉ là không còn anh bên cạnh — cho đến chiều mưa này.
“Anh mới về?” Linh hỏi, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào mưa.
“Ừ. Vừa về được ít hôm.”
Nam im lặng một chút rồi nói thêm:
“Không nghĩ sẽ gặp em sớm như vậy.”
Cô cũng thế.
Nếu biết trước, có lẽ cô đã không chọn quán này hôm nay. Hoặc có lẽ, dù có biết trước, cô vẫn sẽ đến. Vì có những cuộc gặp, dù trốn thế nào, cũng sẽ tìm được cách xảy ra.
“Em vào uống cà phê không?” Nam hỏi, tay vẫn cầm ô, như thể đang chờ cô từ chối.
Linh do dự. Lý trí bảo cô nên về. Nhưng trái tim — thứ đã im lặng quá lâu — lại khẽ rung lên.
“Ừ,” cô nói. “Nếu anh không bận.”
Nam mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến Linh thấy sống mũi cay cay.
“Không bận.”
Họ cùng bước vào quán. Cánh cửa kính khép lại, ngăn cơn mưa ở bên ngoài — nhưng không ngăn được những ký ức cũ đang lặng lẽ thức dậy.
Linh ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ. Vị trí này ngày xưa cô rất thích. Ngày đó, Nam thường ngồi đối diện, lắng nghe cô nói những điều vu vơ không đầu không cuối.
Hôm nay, anh lại ngồi ở đó.
Khoảng cách giữa họ chỉ là một chiếc bàn gỗ nhỏ. Nhưng Linh biết, giữa hai người lúc này là cả một quãng thời gian chưa từng được nói ra.
Cô nhìn ra ngoài trời mưa, lòng chợt nghĩ:
👉 Có những người, tưởng như đã rời xa cuộc đời ta, nhưng chỉ cần gặp lại, mọi cảm xúc cũ đều chưa kịp ngủ yên.