MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAUChương 5: NGƯỜI Ở LẠI, KẺ RỜI ĐI

GIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAU

Chương 5: NGƯỜI Ở LẠI, KẺ RỜI ĐI

643 từ · ~4 phút đọc

Có những người rời đi để tìm một con đường khác.

Và có những người ở lại, không phải vì không thể đi, mà vì không biết nên đi đâu.

Linh là người ở lại.

Ba năm trước, sau khi Nam rời thành phố, cuộc sống của cô không sụp đổ như những câu chuyện người ta vẫn hay kể. Cô vẫn đi làm, vẫn ăn uống đúng bữa, vẫn cười khi gặp bạn bè. Chỉ là mọi thứ bỗng chậm hơn, trống trải hơn, như thể thiếu đi một nhịp quen thuộc.

Căn phòng trọ nhỏ vẫn vậy. Chỉ có chiếc ghế cạnh cửa sổ là trống. Ngày trước, mỗi buổi tối, Nam thường ngồi đó, đọc sách hoặc làm việc, thỉnh thoảng ngẩng lên hỏi cô những câu rất vu vơ. Sau này, Linh không ngồi vào chiếc ghế ấy nữa.

Cô sợ cảm giác thiếu vắng.

Nam rời đi không phải vì chán yêu.

Điều đó, Linh chỉ hiểu ra rất lâu sau.

Ngày ấy, Nam nhận được cuộc gọi từ mẹ vào một buổi tối muộn. Giọng bà mệt mỏi, xen lẫn lo lắng. Gia đình anh đang gặp khó khăn. Công việc làm ăn của bố không thuận lợi, nợ nần chồng chất. Là con trai lớn, Nam không có nhiều lựa chọn.

“Con về một thời gian,” mẹ nói.

“Gia đình cần con.”

Nam im lặng rất lâu. Anh nhìn sang Linh đang ngủ trên giường, khuôn mặt yên bình đến mức khiến anh thấy lòng nặng trĩu.

Anh đã nghĩ đến việc nói ra tất cả.

Nhưng rồi lại sợ.

Sợ Linh lo lắng.

Sợ cô vì anh mà chấp nhận những ngày tháng chật vật.

Và sợ nhất — là kéo cô vào những áp lực mà chính anh còn chưa biết phải đối mặt thế nào.

Thế là Nam chọn im lặng.

Và chọn rời đi.

Chiều hôm đó, Linh và Nam gặp nhau ở một quán ăn nhỏ gần công ty. Không phải một buổi hẹn chính thức, chỉ là Nam nhắn tin hỏi: “Em ăn tối chưa?” rồi nói anh đang ở gần đó.

Linh đến, mang theo sự dè dặt quen thuộc.

Quán vắng. Ánh đèn vàng hắt xuống chiếc bàn gỗ cũ, tạo cảm giác thân quen lạ lùng.

“Ngày trước, mỗi khi áp lực, anh hay đến đây,” Nam nói, nhìn quanh.

“Giờ quay lại, thấy mọi thứ… vẫn vậy.”

“Chỉ có mình mình khác đi,” Linh đáp.

Nam khẽ cười.

“Ừ. Khác nhiều.”

Họ gọi đồ ăn. Trong lúc chờ, Nam nhìn Linh rất lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó.

“Ngày đó,” anh lên tiếng,

“anh rời đi không phải vì hết yêu.”

Linh khựng lại. Tay cô đặt lên ly nước khẽ siết chặt.

“Gia đình anh gặp chuyện,” Nam tiếp tục, giọng trầm xuống.

“Anh nghĩ, nếu anh nói ra, em sẽ chọn ở lại cùng anh. Nhưng anh không muốn.”

“Không muốn em ở lại?” Linh hỏi, giọng run nhẹ.

“Không muốn em phải chịu những điều không đáng,” Nam nói.

“Anh nghĩ, rời đi một mình sẽ dễ hơn.”

Linh cúi đầu. Nước mắt không rơi, nhưng lòng thì đau đến nghẹn.

“Anh có biết,” cô nói chậm rãi,

“điều khiến em đau nhất không phải là anh rời đi… mà là anh không cho em quyền được chọn.”

Nam lặng người.

Câu nói ấy như một nhát cắt nhẹ nhưng sâu. Anh chưa từng nghĩ đến điều đó — rằng sự im lặng của mình, dù xuất phát từ yêu thương, lại khiến Linh tổn thương nhiều đến vậy.

“Anh xin lỗi,” Nam nói, giọng khàn đi.

“Anh đã nghĩ, yêu là tự gánh hết.”

Linh mỉm cười buồn.

“Còn em thì nghĩ, yêu là được cùng nhau gánh.”

Ngoài quán, trời bắt đầu mưa lất phất. Những giọt mưa rơi nhẹ như những điều chưa kịp nói hết giữa hai người.

👉 Người rời đi mang theo gánh nặng.

👉 Người ở lại mang theo khoảng trống.

Và đến khi gặp lại, cả hai mới nhận ra — không ai trong họ thật sự nhẹ lòng hơn.