MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAUChương 6: KHOẢNG CÁCH KHÔNG ĐO BẰNG THỜI GIAN

GIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAU

Chương 6: KHOẢNG CÁCH KHÔNG ĐO BẰNG THỜI GIAN

588 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi tối hôm ấy, Linh và Nam gặp nhau nhiều hơn.

Không phải những buổi hẹn đúng nghĩa. Chỉ là những lần tình cờ — hoặc giả vờ như tình cờ — xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Một tin nhắn hỏi thăm khi trời mưa lớn. Một cuộc gọi ngắn khi Nam tan làm muộn. Một ly cà phê vội ở quán gần công ty.

Họ ở bên nhau, nhưng không gọi tên mối quan hệ ấy.

Linh nhận ra, thời gian không phải là thứ tạo nên khoảng cách.

Chính là sự dè chừng.

Một buổi sáng cuối tuần, Nam nhắn tin hỏi Linh có rảnh không. Anh nói muốn đi mua vài đồ dùng cho căn hộ mới thuê. Linh do dự vài giây, rồi gật đầu.

Căn hộ của Nam nằm ở tầng sáu, không lớn nhưng gọn gàng. Mùi sơn mới còn vương trong không khí. Linh đứng ở ban công nhìn xuống con phố phía dưới, lòng bỗng thấy một cảm giác lạ — vừa thân thuộc, vừa xa lạ.

“Anh vẫn chưa quen sống một mình ở đây,” Nam nói, đặt hai cốc nước lên bàn.

“Thành phố này… khác quá.”

“Hay là anh chưa quen với việc không còn em bên cạnh,” Linh nói rồi lập tức hối hận.

Cô quay đi, giả vờ nhìn ra cửa sổ. Nhưng Nam đã nghe thấy.

“Có lẽ,” anh đáp khẽ.

Không khí giữa họ chùng xuống.

Ngày trước, họ không cần suy nghĩ quá nhiều khi nói chuyện. Mọi lời nói đều tự nhiên, không rào trước đón sau. Còn bây giờ, mỗi câu nói đều mang theo sự cân nhắc, như thể chỉ cần bước sai một bước, khoảng cách mong manh này sẽ vỡ vụn.

Trên đường ra siêu thị, Linh và Nam sóng bước cạnh nhau. Dòng người đông đúc khiến đôi lúc tay họ chạm nhẹ vào nhau. Mỗi lần như vậy, Linh đều rụt tay lại rất nhanh, còn Nam thì lặng lẽ siết chặt nắm tay mình.

“Em vẫn hay tránh anh,” Nam nói, giọng không trách móc.

Linh im lặng một lúc, rồi thở ra nhẹ.

“Vì em sợ.”

“Sợ điều gì?” Nam hỏi.

“Sợ rằng, nếu lại gần hơn… em sẽ không đủ bình tĩnh để quay đầu,” Linh đáp.

Nam dừng lại giữa lối đi. Anh nhìn cô rất lâu.

“Anh không muốn em phải sợ khi ở cạnh anh.”

“Nhưng em chưa biết làm sao để không sợ,” Linh nói khẽ.

Họ tiếp tục bước đi, không ai nói thêm gì. Khoảng cách giữa họ chỉ là nửa bước chân, nhưng lại là cả một bức tường vô hình.

Tối hôm đó, Linh về nhà muộn. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố hắt lên bầu trời tối. Tin nhắn của Nam đến chậm rãi.

Nam:

“Anh không muốn thúc ép em. Chỉ muốn em biết, anh vẫn ở đây.”

Linh đọc đi đọc lại tin nhắn ấy rất nhiều lần. Cô không trả lời ngay.

Cô nhớ đến những ngày xưa cũ, khi Nam luôn là người bước tới trước, còn cô thì theo sau mà không cần lo lắng điều gì. Giờ đây, vai trò ấy dường như đảo ngược — nhưng cả hai đều mệt.

Cô gõ:

“Em cần thêm thời gian.”

Nam trả lời gần như ngay lập tức:

“Anh đợi được.”

Linh đặt điện thoại xuống, lòng bỗng nhói lên. Không phải vì đau, mà vì nhận ra — có những khoảng cách không thể đo bằng thời gian trôi qua, mà bằng sự can đảm để bước về phía nhau.

👉 Và lúc này, cả cô và Nam đều đang đứng ở ranh giới ấy.