Nửa đêm, thành phố chìm vào khoảng lặng hiếm hoi.
Linh nằm nghiêng trên giường, ánh đèn ngủ hắt lên trần nhà một màu vàng nhạt. Cô đã tắt điện thoại từ lâu, nhưng giấc ngủ vẫn không đến. Những suy nghĩ vụn vặt cứ nối tiếp nhau, không chịu yên.
Có lẽ vì câu nói của Nam ban chiều.
“Anh đợi được.”
Chờ đợi là một điều gì đó rất mơ hồ. Nó có thể là kiên nhẫn, cũng có thể là một áp lực vô hình. Linh không biết mình sợ điều nào hơn.
Điện thoại rung lên.
Cô giật mình, quay sang nhìn đồng hồ — 0:17.
Một tin nhắn đến từ Nam.
Nam:
“Anh xin lỗi vì nhắn giờ này. Nhưng anh không ngủ được.”
Linh cầm điện thoại, ngón tay lưỡng lự trên màn hình. Cô biết, chỉ cần trả lời, đêm nay sẽ không còn yên tĩnh nữa.
Cuối cùng, cô nhắn lại.
Linh:
“Em cũng vậy.”
Chỉ hai chữ, nhưng đủ để mở ra một cuộc trò chuyện mà cả hai đều tránh né suốt thời gian qua.
Nam:
“Anh cứ nghĩ, khi quay lại đây, anh sẽ mạnh mẽ hơn.”
“Nhưng hóa ra, đứng trước em, anh vẫn như ngày xưa.”
Linh đọc từng dòng chữ, tim khẽ thắt lại.
Linh:
“Ngày xưa… chúng ta đã khác.”
Nam:
“Ừ. Ngày đó anh nghĩ, chỉ cần anh cố gắng, mọi thứ sẽ ổn.”
“Bây giờ anh mới biết, có những điều không thể gánh một mình.”
Linh nhắm mắt lại. Cô nhớ đến câu nói của mình trong quán ăn — yêu là được cùng nhau gánh. Có lẽ, Nam cũng đang học lại điều đó.
Nam:
“Linh này… nếu bây giờ anh nói, anh vẫn yêu em, em sẽ nghĩ gì?”
Màn hình điện thoại sáng lên, như một câu hỏi không kịp chuẩn bị.
Linh cảm thấy cổ họng mình khô lại. Cô đã nghĩ đến câu hỏi này rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ dám đối diện.
Cô không trả lời ngay.
Ngoài kia, gió thổi nhẹ qua ban công. Thành phố ngủ yên, chỉ có hai người thức cùng những cảm xúc cũ.
Cuối cùng, Linh gõ từng chữ.
Linh:
“Em sẽ tin anh.”
“Nhưng em không biết mình có đủ can đảm để bắt đầu lại hay không.”
Một khoảng lặng kéo dài. Dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất nhiều lần.
Nam:
“Anh không cần em trả lời ngay.”
“Chỉ cần em đừng phủ nhận cảm xúc của mình.”
Linh đặt điện thoại xuống ngực. Tim cô đập rất nhanh. Cô nhận ra, điều khiến mình sợ không phải là yêu lại, mà là yêu mà vẫn còn nỗi sợ cũ.
Điện thoại rung lên lần nữa.
Nam:
“Dù em chọn thế nào, anh vẫn muốn nói điều này.”
“Anh tiếc vì đã rời đi mà không quay đầu nhìn lại.”
Nước mắt Linh rơi. Không ồn ào, chỉ lặng lẽ trượt xuống gối.
Linh:
“Em cũng tiếc.”
Chỉ hai chữ, nhưng mang theo cả ba năm im lặng.
Đồng hồ chỉ 1:02. Cuộc trò chuyện kết thúc không bằng lời hứa, cũng không bằng quyết định. Nhưng Linh biết, từ giây phút này, cô không thể giả vờ như cảm xúc của mình đã ngủ yên.
👉 Có những tin nhắn đến lúc nửa đêm không làm người ta mất ngủ —
👉 mà đánh thức những điều ta đã cố chôn rất sâu trong tim.