MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGỗ Mục Nở HoaChương 13

Gỗ Mục Nở Hoa

Chương 13

1,053 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương trên sông, Diệp Thảo đã có mặt tại nhà ông Tám. Trên bàn là một bản đồ quy hoạch tự vẽ, chi tiết đến từng bờ mương, thửa ruộng.

“Bác Tám, con muốn nhờ bác đứng ra làm cầu nối cho con gặp tất cả chủ đất vùng hạ lưu. Con sẽ thuê lại đất của họ trong vòng mười năm, trả tiền thuê cao hơn 15% so với lợi nhuận canh tác lúa thông thường, và quan trọng nhất là họ vẫn được làm việc trên chính mảnh đất đó với mức lương công nhân cố định.”

Ông Tám rít một hơi thuốc lào, nhíu mày: “Thảo à, tiền thuê đất mười năm cho cả vùng này là con số không nhỏ đâu. Con lấy đâu ra lắm tiền thế? Với lại, bác nghe nói phía ông Đại đang rục rịch nâng giá mua đứt đất để làm khu công nghiệp.”

Thảo mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin của kẻ nắm giữ thông tin tương lai: “Phía ông Đại sẽ không mua được đâu bác. Thủ tục chuyển đổi mục đích sử dụng đất ở vùng này đã bị siết chặt. Họ chỉ đang tung tin hỏa mù để ép bà con bán rẻ thôi. Con không mua đứt, con chỉ thuê để canh tác sạch. Đây là con đường sống duy nhất của cái làng này.”

Trong lúc Thảo đang thuyết phục bà con, thì tại thành phố, một cuộc gặp gỡ khác đang diễn ra. Bên trong một quán trà đạo yên tĩnh, Diệp Linh đang cúi đầu cung kính trước một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài đạo mạo, tên là Trần Thế. Ông ta chính là đại diện phía tập đoàn phân bón quốc tế mà Thảo đã thấy trên danh thiếp.

“Thưa ông Trần, con nhỏ đó dạo này rất lạ. Nó như biết trước mọi nước đi của chúng ta.” – Linh lo lắng nói.

Trần Thế nhấp một ngụm trà, giọng bình thản nhưng đầy uy lực: “Một con bé bán gạo thì làm được gì? Nếu nó muốn thuê đất, hãy để nó thuê. Nhưng chúng ta sẽ đánh vào nguồn nước. Không có nước sạch từ kênh chính đổ vào, cái ‘liên minh nông nghiệp sạch’ của nó sẽ tự khắc chết khô.”

Chương 14: Cuộc chiến dòng nước

Chỉ một tuần sau khi Thảo ký xong hợp đồng thuê đất với hơn 30 hộ dân, một sự cố nghiêm trọng xảy ra. Con kênh dẫn nước chính từ sông vào vùng hạ lưu bất ngờ bị chặn lại bởi một dự án “nâng cấp hệ thống thủy lợi” đột xuất do một công ty xây dựng lạ mặt thi công.

Cánh đồng vừa mới gieo sạ của Gia Khiêm bắt đầu nứt nẻ dưới cái nắng như đổ lửa. Nước sông thì ngay trước mắt, nhưng kênh dẫn bị lấp kín bởi đá hộc và bùn đất.

“Thảo! Bọn chúng thâm hiểm quá. Dự án này ghi là sửa chữa trong ba tháng. Lúa của mình không đợi được ba ngày đâu!” – Gia Khiêm chạy về Trạm xanh, mồ hôi đầm đìa, giọng nói lạc hẳn đi.

Thảo nhìn bản đồ thủy lợi, đôi mắt cô nheo lại. Cô biết đây là đòn hiểm của Trần Thế và Phạm Thịnh. Chúng muốn dùng “quy trình hành chính” để bóp chết cô. Nếu cô tự ý phá công trình để lấy nước, cô sẽ vi phạm pháp luật. Nếu cô ngồi yên, toàn bộ vốn liếng và lòng tin của bà con sẽ tan tành.

“Anh Khiêm, đừng cuống. Chúng ta không dùng sức người đấu với máy xúc. Chúng ta dùng chính cái bẫy của chúng để phản đòn.”

Thảo lập tức liên lạc với bà Thanh Tâm. Cô nhờ bà giới thiệu một phóng viên chuyên mảng môi trường và xã hội của tờ báo tỉnh. Đồng thời, cô tổ chức một buổi “tham quan cánh đồng” cho các em học sinh tiểu học tại thị xã – những đứa trẻ vốn là con em của các vị khách hàng tại Trạm xanh.

Ngày hôm sau, tiêu đề báo tỉnh giật tít: “Dự án thủy lợi mờ ám bức tử cánh đồng sạch và ước mơ của trẻ thơ”.

Hình ảnh những đứa trẻ cầm những cây lúa héo rũ, đứng bên cạnh dòng kênh bị lấp bởi những khối đá thải công nghiệp bẩn thỉu đã gây ra một làn sóng phẫn nộ trong dư luận. Người ta bắt đầu đặt câu hỏi: Tại sao một dự án sửa chữa lại dùng phế thải công nghiệp để lấp kênh? Công ty thi công đó là ai mà lại liên quan mật thiết đến tập đoàn của ông Đại?

Áp lực dư luận quá lớn khiến chính quyền cấp huyện phải vào cuộc thanh tra khẩn cấp. Kết quả phát hiện công ty thi công không có giấy phép hợp lệ và đang đổ thải trái phép. Con kênh buộc phải khai thông ngay lập tức.

Đêm đó, khi tiếng nước chảy róc rách trở lại trên các thửa ruộng, bà con nông dân hò reo ăn mừng như hội. Thảo đứng trên bờ đê, cảm nhận hơi nước mát lạnh phả vào mặt.

“Thảo, cô thực sự là một thiên tài về tâm lý đám đông.” – Gia Khiêm đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn cô đầy ngưỡng mộ pha lẫn một chút cảm xúc kỳ lạ.

“Không đâu anh Khiêm. Tôi chỉ là một người đã từng nếm trải cảm giác bị dồn vào đường cùng quá nhiều lần mà thôi.” – Thảo khẽ đáp, giọng cô thoáng buồn.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại cầm tay của Thảo vang lên. Một số lạ từ thành phố.

“Chào cô Diệp Thảo. Tôi là Lâm Hoàng, chủ sở hữu của quỹ đầu tư mạo hiểm ‘Hướng Dương’. Tôi rất ấn tượng với cách cô giải quyết vụ dòng nước. Cô có muốn nói chuyện về một chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch phủ khắp miền Nam không?”

Thảo siết chặt điện thoại. Lâm Hoàng – nhân vật quyền lực nhất giới đầu tư kiếp trước, người mà cô từng chỉ có thể nhìn thấy qua tivi. Sự xuất hiện của anh ta sớm hơn dự kiến của cô đến tận 5 năm.