MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGỗ Mục Nở HoaChương 8

Gỗ Mục Nở Hoa

Chương 8

518 từ · ~3 phút đọc

Chuyến xe khách về quê chưa bao giờ dài đến thế. Thảo ngồi trên ghế xe, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Khi cô vừa xuống đến đầu làng, mùi nồng hắc của hóa chất đã xộc thẳng vào mũi, át đi cái vị ngọt lành của phù sa thường nhật.

Trên cánh đồng hạ lưu, bà con nông dân đang đứng vây quanh những khoảnh ruộng vừa gieo. Những mầm lúa xanh mướt mới hôm qua còn vươn mình đón nắng, giờ đây rũ xuống, ngả sang màu vàng úa cháy sạm. Ông Tám ngồi bệt trên bờ ruộng, đôi mắt đỏ hoe: "Thảo ơi... bác có lỗi với tổ tiên. Đất đang sạch, sao tụi nó ác độc đổ thuốc cháy xuống thế này?"

Ông Ba đứng bên cạnh, tay run rẩy cầm một vỏ chai thuốc diệt cỏ cực độc bỏ lại hiện trường. Gia Khiêm thì lội dưới bùn, gương mặt anh tối sầm lại. Anh ngẩng lên nhìn Thảo, giọng nghẹn đắng: "Hơn hai mẫu đã bị ngấm thuốc. Nếu không xử lý ngay, toàn bộ hệ vi sinh trong đất mà chúng ta dày công gây dựng sẽ chết sạch."

Thảo không khóc. Nỗi đau kiếp trước đã luyện cho cô một trái tim bằng thép. Cô bước đến bên cạnh cha, lấy chiếc vỏ chai thuốc diệt cỏ rồi nhìn quanh một lượt. Những ánh mắt nghi ngại của bà con bắt đầu xuất hiện. "Làm nông sạch mà thế này thì chết đói sớm", "Có khi nào tại con Thảo làm phật lòng ông Đại nên mới bị hại không?".

"Bà con nghe con!" – Thảo cất giọng đanh thép, vang vọng khắp cánh đồng. "Kẻ đổ thuốc không chỉ muốn giết lúa, chúng muốn giết chết niềm tin của bà con. Chúng muốn chúng ta sợ hãi mà phải quỳ lạy bán đất cho chúng."

Cô quay sang Gia Khiêm: "Anh Khiêm, anh có cách nào cứu đất không?"

Gia Khiêm gật đầu chậm rãi: "Có, nhưng cực kỳ tốn công. Phải tháo cạn nước, dùng vôi bột và một loại men vi sinh đặc biệt để trung hòa, sau đó phải thay lớp bùn bề mặt. Chúng ta phải làm ngay trong đêm nay."

Đêm đó, dưới ánh đèn bão leo lét, một cảnh tượng chưa từng có diễn ra tại bến sông. Không chỉ có cha con ông Ba và Gia Khiêm, mà cả nhà ông Tám và vài hộ dân khác cũng vác cuốc ra đồng. Thảo cầm loa, điều phối mọi người. Cô dùng số tiền cuối cùng vừa dành dụm được để mua thực phẩm và thuốc men hỗ trợ mọi người làm xuyên đêm.

Đến gần sáng, khi những bao vôi bột cuối cùng được rắc xuống, Thảo nhìn về phía bóng tối bên kia con đường – nơi cô biết Phạm Thịnh đang đứng đó để hả hê nhìn thành quả của mình. Cô thầm nhủ: "Thịnh à, anh nghĩ thuốc diệt cỏ có thể giết chết tôi sao? Anh sai rồi, nó chỉ làm cho rễ của tôi bám sâu hơn vào mảnh đất này mà thôi."