Sáng hôm sau, khi cả làng còn đang xôn xao về vụ phá hoại, Phạm Thịnh xuất hiện tại kho gạo của ông Ba với vẻ mặt "lo lắng" giả tạo. Hắn đi cùng một người đàn ông mặc cảnh phục – người mà Thảo biết rõ là em họ của ông Đại, công tác tại xã.
"Bác Ba, em nghe nói ruộng của nhà mình bị kẻ xấu phá hoại, em lo quá nên mời anh công an đây xuống ghi nhận hiện trường." – Thịnh nói, mắt không quên liếc nhìn Thảo đầy thách thức.
Viên công an tên Hùng hắng giọng: "Việc phá hoại này nghiêm trọng đấy. Nhưng theo kiểm tra sơ bộ, loại thuốc diệt cỏ này là hàng cấm. Ông Ba, ông giải trình sao về việc trong kho nhà ông cũng có vỏ chai loại này?"
Ông Ba sững sờ: "Làm gì có! Nhà tôi làm nông sạch, mấy năm nay không dùng một giọt thuốc hóa học nào!"
"Vậy đây là cái gì?" – Hùng bước lại gần góc kho, lôi ra một chiếc bao tải cũ, bên trong đúng là có hai vỏ chai thuốc giống hệt loại đổ dưới ruộng.
Đây là chiêu "vừa ăn cướp vừa la làng". Chúng không chỉ phá ruộng, mà còn định vu khống gia đình cô tàng trữ hóa chất cấm để hủy hoại uy tín trước khi bà Thanh Tâm về kiểm tra. Nếu bị kết luận là tàng trữ chất cấm, hợp đồng với bếp ăn công nghiệp sẽ tan thành mây khói.
Trong khi ông Ba đang lúng túng không biết giải thích ra sao, Thảo thong thả bước ra từ phía sau gian bếp, trên tay cô là một chiếc máy ghi âm cầm tay nhỏ xíu – một món đồ xa xỉ cô đã bấm bụng mua trong chuyến lên thành phố hôm trước.
"Anh Hùng, ghi nhận hiện trường thì phải ghi cho kỹ." – Thảo bấm nút 'Play'.
Từ chiếc máy, tiếng xì xào của gió và tiếng dế kêu đêm qua hiện lên, sau đó là giọng nói khàn khàn của một gã đàn ông: "Đổ hết ở đây chưa? Thằng Thịnh dặn phải giấu hai cái chai trống vào góc kho nhà lão Ba nữa mới chắc ăn. Phen này con Thảo hết đường làm ăn..."
Mặt Phạm Thịnh biến sắc, từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Hắn không ngờ Thảo lại cảnh giác đến mức đặt máy ghi âm quanh kho. Viên công an tên Hùng cũng lúng túng, mồ hôi rịn ra trên trán.
"Sao hả anh Hùng? Đoạn băng này nếu gửi lên huyện, liệu có đủ để khởi tố vụ án phá hoại tài sản và vu khống không?" – Thảo tiến lại gần, đôi mắt sắc lạnh khiến Hùng phải lùi lại.
Thảo quay sang nhìn Phạm Thịnh, người cô run lên vì khinh bỉ: "Anh nghĩ ai cũng ngu ngốc để anh dắt mũi sao? Anh và ông Đại muốn đất, muốn kho, nhưng thứ các anh nhận được sẽ là tờ đơn tố cáo này."
Phạm Thịnh nghiến răng, cố lấy lại bình tĩnh: "Chỉ là một đoạn băng không rõ giọng nói, cô nghĩ dọa được ai? Đi thôi anh Hùng!"
Khi chúng rút lui trong sự nhục nhã, Thảo biết đây mới chỉ là một đòn cảnh cáo. Cô quay sang nhìn cha và Gia Khiêm, những người đang nhìn cô như nhìn một chiến binh.
"Cha, anh Khiêm. Từ giờ chúng ta không chỉ làm nông, chúng ta phải làm 'thương hiệu'. Và thương hiệu của chúng ta sẽ được xây dựng trên chính những vết sẹo này."
Thảo cầm chiếc điện thoại lên, gọi cho bà Thanh Tâm: "Bác Tâm ạ, ngày mai bác cứ về. Cháu có một 'câu chuyện' rất đặc biệt muốn kể cho bác nghe về những hạt gạo này."
Cô biết, đối với một người làm nghề thực phẩm như bà Tâm, sự minh bạch và tinh thần bảo vệ sản phẩm của người sản xuất mới là thứ đáng giá nhất, hơn cả những lời quảng cáo sáo rỗng.