MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói Ghém Chút Bình YênChương 1: ĐÊM TÂN HÔN

Gói Ghém Chút Bình Yên

Chương 1: ĐÊM TÂN HÔN

838 từ · ~5 phút đọc

Tiếng pháo nổ đì đùng từ đầu làng vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc súng trong gió đêm. Thôn Thanh Thủy tối nay yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran dưới những bụi cỏ gianh và ánh trăng non treo lửng lơ trên đỉnh núi phía xa. Dưới chân núi, căn nhà ngói đỏ của nhà họ Trình nổi bật với những dải lụa đỏ treo trước hiên, dấu tích còn sót lại của một đám cưới rộn ràng nhất vùng vừa mới diễn ra ban sáng.

Lâm Tuệ ngồi bên mép giường gỗ, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, vân vê vạt áo sơ mi màu đỏ hỷ. Căn buồng cưới không rộng, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp đến lạ. Tường nhà mới quét vôi trắng, dán một chữ "Hỷ" lớn cắt bằng giấy thủ công đỏ rực ở chính giữa. Trên bàn trà nhỏ kê sát cửa sổ, cặp nến hỷ vẫn đang cháy đều, thỉnh thoảng lại nổ lách tách một cái, bắn ra những tia lửa nhỏ như trêu đùa không gian tĩnh lặng.

Lâm Tuệ vốn là con gái nhà giáo viên trên thị trấn, nước da trắng trẻo, bàn tay chỉ quen cầm bút và thêu thùa. Vì một lời hứa trả ơn giữa hai gia đình năm xưa khi cha cô lâm bệnh nặng, cô đã gật đầu về làm dâu ở cái thôn nghèo heo hút này. Cô không oán hận, nhưng trong lòng không tránh khỏi sự bỡ ngỡ và lo âu. Người chồng mới cưới của cô – Trình Gia Hòa – vốn là một người đàn ông lầm lì, khỏe mạnh nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn. Anh như một ngọn núi đá, vững chãi nhưng lại khiến người ta thấy khó gần.

"Cạch."

Tiếng then cửa gỗ vang lên khô khốc. Lâm Tuệ khẽ giật mình, vai hơi rụt lại theo bản năng. Bước chân người đàn ông nặng nề nhưng vững chãi tiến vào. Mùi rượu nếp nồng đậm xen lẫn mùi nắng sương của một ngày bận rộn ập đến. Trình Gia Hòa dừng lại cách cô ba bước chân. Anh đứng đó, cao lớn đến mức cái bóng đổ dài trên tường che khuất cả một góc phòng.

"Uống... uống chút nước đi." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự vụng về đặc trưng.

Trình Gia Hòa bưng đến một chiếc tách sứ vẽ hoa mẫu đơn, bên trong là nước trà gừng ấm. Lâm Tuệ đón lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh. Cô rụt tay lại như bị điện giật, nước trong tách sóng sánh. Cô lén nhìn anh, khuôn mặt Gia Hòa vuông vức, đôi mắt một mí sắc sảo nhưng lúc này lại ánh lên sự bối rối.

"Cảm ơn anh." Cô lí nhí, nhấp một ngụm trà. Vị cay nồng của gừng làm cô thấy ấm bụng hơn giữa cái se lạnh của vùng núi Vân Nam.

Trình Gia Hòa không biết nói gì thêm, anh lóng ngóng ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh. Anh nhìn vợ mình, thấy cô như một nhành lan trắng lạc vào khu rừng rậm. Anh biết mình thô kệch, biết mình không xứng với sự thanh tú của cô, nên từ lúc đón dâu về, anh luôn giữ một khoảng cách tôn trọng.

"Tôi... tôi biết em về đây sẽ chịu khổ." Gia Hòa đột ngột lên tiếng, mắt nhìn đăm đăm vào ngọn nến. "Nhà tôi không giàu sang, nhưng tôi có sức. Sau này, việc nặng tôi làm hết, em chỉ cần chăm lo việc trong nhà, không ai dám bắt nạt em đâu."

Lâm Tuệ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt trung hậu của người đàn ông trước mặt. Nỗi sợ hãi ban nãy bỗng tan biến đi một nửa. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đủ làm căn phòng thêm sáng: "Đã là vợ chồng, sao lại nói chuyện chịu khổ hay không. Anh vất vả bên ngoài, em lo cơm nước, đó mới là gia đình."

Đêm càng về khuya, sương mù bắt đầu tràn vào từ khe cửa. Gia Hòa đứng dậy, nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại. Anh tiến đến gần giường, hơi thở nồng mùi rượu phả vào không gian khiến không khí bỗng trở nên nóng bỏng. Anh vụng về gỡ chiếc khăn voan đỏ vẫn còn vắt trên đầu giường, đặt vào tay cô.

"Ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm mời trà cha mẹ. Em... em ngủ phía trong nhé."

Họ nằm xuống, giữa hai người là một khoảng trống nhỏ nhưng dường như lại chứa đựng cả một sự khởi đầu mới. Lâm Tuệ nằm nghe tiếng nhịp tim đập mạnh của Gia Hòa hòa cùng tiếng gió rít qua rặng tre ngoài ngõ. Một chương mới của cuộc đời cô đã chính thức bắt đầu, không có hào nhoáng, chỉ có mùi nếp thơm và hơi ấm của một người đàn ông xa lạ nhưng chân thành.