MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói Ghém Chút Bình YênChương 2: BÁT MÌ TRƯỜNG THỌ

Gói Ghém Chút Bình Yên

Chương 2: BÁT MÌ TRƯỜNG THỌ

638 từ · ~4 phút đọc

Tiếng gà rừng gáy sáng đánh thức Lâm Tuệ khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô mở mắt, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa gỗ, rọi lên mặt đất những vệt sáng lốm đốm. Chỗ nằm bên cạnh đã trống không từ bao giờ, chăn gối được xếp lại phẳng phiu.

Lâm Tuệ vội vàng ngồi dậy, búi lại mái tóc rồi bước ra khỏi buồng cưới. Căn nhà chính họ Trình là kiểu nhà ba gian truyền thống. Gian giữa thờ tổ tiên, hai gian bên là phòng ngủ. Phía sau là gian bếp ám khói đen – linh hồn của mọi gia đình ở vùng nông thôn này.

Tiếng "lạch cạch" phát ra từ bếp. Cô bước vào, thấy một bóng người cao lớn đang lúi húi nhóm lửa. Là Trình Gia Hòa. Anh vẫn mặc bộ quần áo lao động màu xanh xám đơn giản, đang thổi lửa vào lò. Khói bếp hun vào mắt làm anh nheo lại, nhưng động tác của anh lại rất thuần thục.

"Anh dậy sớm thế? Sao không gọi em?" Lâm Tuệ áy náy nói.

Gia Hòa ngẩng đầu, thấy vợ mình trong bộ đồ thường ngày nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, anh hơi ngẩn ra rồi nhanh chóng cúi xuống: "Quen rồi. Em cứ nghỉ thêm đi, tôi nấu xong nước nóng rồi."

Lúc này, mẹ Trình – bà nội của ngôi nhà này – bước vào. Bà là một người phụ nữ nông thôn điển hình với khuôn mặt sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Thấy con dâu mới đã dậy, bà gật đầu hài lòng nhưng giọng vẫn nghiêm nghị:

"Tiểu Tuệ dậy rồi à? Gia Hòa, để nó làm. Đàn ông con trai ai lại quanh quẩn xó bếp ngày đầu vợ về."

Lâm Tuệ vội vàng xắn tay áo: "Mẹ, để con làm ạ. Anh Gia Hòa chắc còn phải ra đồng."

Bà Trình nhìn con dâu một lượt từ đầu đến chân, thấy cô không có vẻ gì là tiểu thư kiêu kỳ thì dịu giọng hơn: "Thôi được, con nhóm lửa đi, mẹ chỉ cho chỗ để gạo muối. Sáng nay làm bát mì trường thọ cho cả nhà, coi như lấy may."

Lâm Tuệ bắt tay vào việc. Cô tuy không giỏi nấu nướng bằng bếp củi nhưng lại học rất nhanh. Dưới sự chỉ bảo của mẹ chồng, cô nhào bột, cán mì rồi cắt thành từng sợi đều tăm tắp. Gia Hòa không đi ngay, anh đứng ở cửa bếp, giả vờ mài cái liềm nhưng mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía cô vợ nhỏ đang bận rộn.

Bát mì nóng hổi được bưng lên bàn gỗ ở gian chính. Sợi mì trắng trong, nước dùng thanh đạm với vài cọng hành xanh và một quả trứng ốp la vàng ươm. Cha Trình – một người ít nói và hiền hậu – nếm thử một ngụm rồi gật đầu: "Ngon, sợi mì dẻo lắm."

Bữa cơm sáng diễn ra trong sự giản đơn. Không có những quy tắc cầu kỳ như trên thành phố, chỉ có tiếng húp mì sùm sụp của Gia Hòa và tiếng bà Trình dặn dò về việc làm vườn. Lâm Tuệ cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ. Ở đây, con người sống dựa vào nhau, dựa vào đất đai.

Sau bữa sáng, Gia Hòa vác cuốc ra đồng. Trước khi đi, anh khựng lại ở cổng, quay đầu nhìn Lâm Tuệ đang phơi quần áo ngoài sân: "Chiều tôi về sớm, tôi dẫn em ra suối sau núi xem bẫy cá."

Lâm Tuệ mỉm cười, vẫy tay chào anh. Ánh nắng buổi sáng rạng rỡ phủ lên bóng lưng rộng dài của người chồng, và cô nhận ra, cuộc sống nông thôn này hình như cũng không đáng sợ như cô từng nghĩ.