Thôn Thanh Thủy nổi tiếng với những đồi trà cổ thụ nằm ẩn mình trong sương mù. Sau một tuần làm quen với nếp nhà, Lâm Tuệ quyết định theo Gia Hòa lên đồi trà phía sau núi để phụ giúp thu hoạch vụ trà muộn.
Đường lên núi ngoằn ngoèo, sương sớm vẫn còn đọng trên những lá cây, làm ướt đẫm gấu quần của hai người. Gia Hòa đi phía trước, đôi chân anh bước đi thoăn thoắt trên những mỏm đá gồ ghề. Thỉnh thoảng, anh lại dừng lại, chìa bàn tay to lớn ra để kéo Lâm Tuệ lên những đoạn dốc cao.
"Cẩn thận, đá ở đây nhiều rêu, dễ trượt lắm." Anh dặn dò, tay nắm chặt lấy tay cô không rời ngay cả khi đã qua đoạn dốc.
Lâm Tuệ cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua, một cảm giác an toàn lạ lùng. Lên đến đỉnh đồi, một biển mây trắng bồng bềnh hiện ra trước mắt. Những cây trà xanh mướt, lá đẫm sương đêm tỏa ra mùi thơm thanh khiết, nhẹ nhàng.
"Đẹp quá!" Lâm Tuệ thốt lên, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui.
Gia Hòa nhìn cảnh tượng quen thuộc này bằng ánh mắt bình thản, nhưng khi thấy sự phấn khích của vợ, anh cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm: "Đây là vườn trà của tổ tiên để lại. Nhờ nó mà nhà mình qua được những năm đói kém nhất."
Hai người bắt đầu làm việc. Lâm Tuệ học cách hái những búp trà "một tôm hai lá" bằng đầu ngón tay mềm mại. Gia Hòa thì lo việc phát cỏ xung quanh và vác những lồng trà nặng trĩu. Họ làm việc trong sự im lặng hòa quyện, chỉ có tiếng gió thổi qua rừng thông và tiếng chim hót líu lo.
Giữa buổi, họ nghỉ ngơi dưới gốc một cây cổ thụ lớn. Gia Hòa lấy từ trong túi vải ra hai củ khoai lang nướng vẫn còn ấm và một bình nước trà xanh.
"Em ăn đi cho đỡ mệt."
Lâm Tuệ đón lấy củ khoai, bẻ đôi, mùi thơm của khoai nướng hòa quyện với mùi đất ẩm tạo nên một hương vị khó quên. Cô nhìn sang Gia Hòa, thấy mồ hôi đọng trên trán anh, liền lấy chiếc khăn tay thêu hoa mận của mình khẽ thấm đi cho anh.
Gia Hòa khựng lại, hơi thở anh hơi dồn dập. Anh nhìn cô, người con gái thành phố xinh đẹp này giờ đây đang cùng anh ngồi giữa đồi núi hoang sơ, không một lời than vãn.
"Lâm Tuệ... em có hối hận khi lấy tôi không?" Anh đột ngột hỏi, câu hỏi mà anh đã giấu kín trong lòng suốt một tuần qua.
Lâm Tuệ ngừng nhai, cô nhìn sâu vào mắt anh, thấy trong đó có cả sự tự ti lẫn mong cầu. Cô lắc đầu, giọng nói chân thành và ấm áp: "Lúc đầu em có sợ, có lo. Nhưng sau một tuần ở bên anh, em thấy lòng mình rất yên ổn. Anh đối xử với em tốt, cha mẹ cũng thương em. Ở đây không có tiếng xe cộ ồn ào, chỉ có khói bếp và đồi trà. Em thấy... thế này là đủ rồi."
Gia Hòa không nói lời nào, nhưng anh siết chặt lấy bàn tay cô. Trên đỉnh đồi sương phủ, dưới gốc cây già, hai tâm hồn vốn dĩ xa lạ giờ đây đã bắt đầu bện chặt vào nhau như những dây leo trên núi.
Trời về chiều, nắng vàng rực rỡ xuyên qua màn sương tạo thành những luồng sáng huyền ảo. Họ dắt tay nhau đi xuống núi, trên vai là những lồng trà đầy ắp hương thơm và trong lòng là một lời hứa ngầm về một tương lai bình dị nhưng bền lâu.