Thôn Thanh Thủy vốn bình yên, nhưng nơi nào có con người, nơi đó có chuyện phiếm. Lâm Tuệ bắt đầu thấm thía điều này vào một buổi chiều khi cô mang quần áo ra giếng nước chung ở đầu làng để giặt.
Giếng nước là "trung tâm tin tức" của thôn. Những người đàn bà trong làng thường tụ tập ở đây, vừa đập quần áo thình thịch vừa bàn tán từ chuyện nhà này mất con gà đến chuyện nhà kia vừa mua được cái đài radio. Khi Lâm Tuệ bưng chậu gỗ tiến đến, tiếng xì xào bỗng chốc lặng bớt, rồi lại rộ lên với những ánh mắt tò mò.
"Dâu mới nhà họ Trình đấy à? Nhìn trắng trẻo thế này, chắc chưa bao giờ chạm tay vào nước giếng lạnh đâu nhỉ?" Người vừa lên tiếng là thím Trương, một người đàn bà nổi tiếng là "miệng lưỡi thế gian" nhất làng.
Lâm Tuệ mỉm cười lịch sự, đặt chậu xuống: "Chào các thím, các chị. Cháu cũng đang tập làm dần ạ."
Thím Trương chưa buông tha, vừa vắt cái áo nâu sồng vừa liếc xéo: "Nghe bảo là con nhà tri thức trên phố, chắc là bị gả về đây vì nhà hết cách rồi đúng không? Chứ cái ngữ này, về làm dâu nhà Gia Hòa lầm lì ấy thì chịu sao thấu. Được ba bữa nửa tháng lại xách gói chạy về thành phố cho xem."
Mấy người đàn bà xung quanh cũng hùa theo, tiếng cười khúc khích vang lên. Lâm Tuệ cảm thấy lồng ngực hơi thắt lại. Cô không sợ việc nặng, nhưng sự soi mói và những lời phán xét vô căn cứ khiến cô thấy lòng mình chạnh lòng. Cô im lặng, cúi đầu chà sát những chiếc áo lao động đẫm mồ hôi của Gia Hòa. Nước giếng mùa thu lạnh buốt, thấm vào kẽ tay làm da cô đỏ ửng lên.
"Này, hỏi thật đấy, thằng Gia Hòa nó có đánh mắng gì cô không? Cái ngữ đàn ông cục súc ấy, đêm nằm chắc chỉ biết ngủ như khúc gỗ chứ biết gì đến nâng niu vợ..."
"Thím Trương!"
Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm vang lên từ phía sau rặng liễu. Trình Gia Hòa xuất hiện, trên vai anh là một bó củi lớn vừa đốn từ trên núi về. Khuôn mặt anh đanh lại, đôi mắt một mí sắc lẹm nhìn thẳng vào người đàn bà đang lỡ lời.
Cả đám đông im bặt. Gia Hòa bước đến, đặt bó củi xuống đất với một tiếng "rầm" khô khốc. Anh tiến lại gần giếng, không nhìn ai khác mà chỉ nhìn vào bàn tay đang đỏ lựng vì lạnh của Lâm Tuệ. Anh cầm lấy chiếc chậu gỗ, đổ hết nước bẩn đi rồi múc một gàu nước mới đầy ắp.
"Vợ tôi là người tôi cưới hỏi đàng hoàng, nhà họ Trình rước về để trân trọng, không phải để làm trò cười cho mọi người." Gia Hòa gằn từng chữ, giọng nói không cao nhưng đầy sức nặng. "Thím Trương, thím có thời gian bàn chuyện nhà tôi, sao không về lo cho cái chuồng lợn nhà mình đang bốc mùi cả xóm đấy?"
Mặt thím Trương đỏ gắt vì xấu hổ, bà ta lầm bầm vài câu rồi vội vàng xách chậu chuồn thẳng. Những người còn lại cũng tản dần, không ai muốn dây vào "ngọn núi lửa" đang chực chờ phun trào như Gia Hòa.
Gia Hòa quay sang Lâm Tuệ, ánh mắt sắc lẹm ban nãy bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ. Anh ngồi xổm xuống, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, xoa xoa giữa lòng bàn tay thô ráp của mình cho ấm lại.
"Đừng nghe họ nói linh tinh. Sau này muốn giặt gì, cứ để ở nhà, tôi gánh nước về cho em giặt ở sân. Đừng ra đây một mình."
Lâm Tuệ nhìn người đàn ông đang lo lắng cho mình, nỗi tủi thân ban nãy tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một niềm hạnh phúc len lỏi. Cô khẽ đáp: "Em không sao, em chỉ không muốn họ nói xấu anh."
"Tôi quen rồi, nhưng em thì không được." Gia Hòa kiên quyết. Anh bưng chậu quần áo nặng trịch cho cô bằng một tay, tay kia dắt cô đi về phía hoàng hôn đang dần buông. Bóng hai người đổ dài trên con đường làng, trông thật hòa hợp và bình yên.