MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói Ghém Chút Bình YênChương 5: CẢI TẠO MẢNH VƯỜN

Gói Ghém Chút Bình Yên

Chương 5: CẢI TẠO MẢNH VƯỜN

636 từ · ~4 phút đọc

Sau sự việc ở giếng nước, Lâm Tuệ càng thêm quyết tâm gắn bó với nơi này. Cô nhận ra rằng, để thực sự trở thành một phần của thôn Thanh Thủy, cô không chỉ cần làm vợ Gia Hòa, mà còn phải tạo dựng một tổ ấm đúng nghĩa cho cả hai.

Căn nhà họ Trình vốn dĩ chỉ có gạch, ngói và đất nâu. Gia Hòa và cha Trình là những người đàn ông thực tế, họ chỉ quan tâm đến năng suất lúa và trà, nên mảnh sân trước nhà trông khá khô khan với mấy đống củi và dụng cụ làm nông bừa bộn.

"Gia Hòa, em muốn trồng một ít hoa và rau thơm trước sân, anh giúp em nhé?" Lâm Tuệ hỏi khi họ đang ngồi bên mâm cơm tối.

Gia Hòa ngẩng đầu, miệng vẫn còn ngậm miếng cơm: "Trồng hoa à? Hoa không ăn được đâu."

Bà Trình ngồi bên cạnh liền lườm con trai một cái: "Cái thằng này, con dâu nó muốn làm đẹp nhà cửa thì mày cứ giúp đi. Suốt ngày chỉ biết trà với lúa, nhà cửa trông chả khác gì cái kho."

Gia Hòa gãi đầu cười hì hì: "Được, được, sáng mai tôi đi đào đất cho em."

Sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa tan, Gia Hòa đã cầm cuốc ra sân. Theo chỉ dẫn của Lâm Tuệ, anh dọn dẹp đống củi khô vào một góc, đào lên một khoảng đất hình chữ nhật dọc theo bức tường rào bằng đá. Lâm Tuệ đi xin những bầu giống hoa nhài, hoa mười giờ và một ít hạt giống hoa cúc đại đóa từ một bà cụ tốt bụng cuối làng.

Cô còn khéo léo dùng những viên đá cuội dưới suối để xếp thành một lối đi nhỏ dẫn từ cổng vào hiên nhà. Gia Hòa thấy vợ làm việc hăng say, anh cũng không nỡ đi đồng sớm. Anh hì hục đóng một chiếc giàn bằng tre nhỏ xinh để sau này những nhành nhài có chỗ leo lên.

"Lâm Tuệ, em nhìn xem, giàn này đủ chắc chưa?" Gia Hòa vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

Lâm Tuệ tiến lại gần, chỉnh lại một mắt buộc lạt tre. Cô bỗng nhìn thấy một vết xước dài trên tay anh, chắc là do dằm tre đâm phải. Không suy nghĩ nhiều, cô nắm lấy tay anh, đưa lên miệng thổi nhẹ rồi lấy khăn tay lau sạch vết máu.

"Anh làm chậm thôi, nhìn xem lại bị thương rồi này."

Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Gia Hòa nhìn xuống đỉnh đầu của vợ, cảm nhận được hơi thở thơm mùi trà của cô. Anh chợt nhận ra, căn nhà này từ khi có cô đã không còn chỉ là nơi để che mưa che nắng, mà nó đã bắt đầu có "hương vị" của một mái ấm.

Đến chiều, mảnh sân đã lột xác hoàn toàn. Những mầm xanh đầu tiên được vùi dưới lớp đất ẩm mượt. Lâm Tuệ đứng giữa sân, nhìn thành quả của mình và chồng mà lòng đầy hy vọng. Cô biết rằng, những mầm hoa này cũng giống như tình cảm của họ, cần được chăm sóc, tưới tắm mỗi ngày mới có thể nở rộ rực rỡ.

Tối đó, khi ngồi hóng mát ngoài hiên, mùi đất ẩm sau khi tưới nước hòa quyện với mùi gỗ tre mới khiến tâm hồn người ta thư thái. Lâm Tuệ dựa vào vai Gia Hòa, khẽ nói: "Cảm ơn anh, Gia Hòa. Em rất thích mảnh vườn này."

Gia Hòa không giỏi nói lời tình cảm, anh chỉ vòng tay qua vai cô, siết nhẹ như một lời cam kết thầm lặng rằng anh sẽ luôn là người chăm sóc mảnh vườn này, và cả người chủ nhân nhỏ xinh của nó nữa.