Sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan hẳn trên những mái ngói cũ, tiếng búa và tiếng đục đá đã vang lên rộn rã tại nhà họ Trình. Theo phong tục ở thôn Thanh Thủy, việc sửa nhà là một sự kiện trọng đại. Gia Hòa đã chọn được ngày lành tháng tốt, mời vài người thợ lành nghề nhất vùng về để bắt đầu khởi công gian nhà chính.
Lâm Tuệ bận rộn từ sớm với việc chuẩn bị trà nước và thức ăn cho thợ. Cô mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt, tóc búi gọn sau gáy bằng chiếc trâm gỗ đào Gia Hòa tặng hôm đi chợ phiên. Nhìn ngôi nhà cũ đang dần được dỡ bỏ lớp ngói nứt nẻ, lòng cô dâng lên một cảm giác nao nao khó tả. Đây không chỉ là sửa một ngôi nhà, mà là xây dựng nền móng cho cuộc đời mới của cô.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì rắc rối ập đến. Trình Đại và Trình Nhị – hai người anh họ xa của Gia Hòa, vốn nổi tiếng là lười biếng nhưng lại thích soi mói chuyện thiên hạ – bỗng nhiên xuất hiện ở cổng. Họ không đi tay không, mà vác theo hai chiếc cuốc cũ kỹ, miệng cười giả lả nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đống vật liệu xây dựng mới mua.
"Ơ kìa, chú ba! Sửa nhà to thế này mà không bảo anh em một tiếng để đến giúp?" Trình Đại lên tiếng, giọng oang oang khắp sân.
Gia Hòa dừng tay búa, lau mồ hôi trên trán, bình thản đáp: "Chỉ là sửa lại mấy gian buồng cho đỡ dột thôi hai anh, không dám làm phiền mọi người."
"Phiền gì mà phiền! Anh em trong họ cả." Trình Nhị chen vào, mắt lấm lét nhìn về phía Lâm Tuệ đang bưng khay nước. "Nghe nói chú ba lấy được vợ thành phố giàu có, chắc tiền sửa nhà này là của bên ngoại cho hết nhỉ? Thế thì phải đãi anh em một bữa ra trò chứ?"
Lâm Tuệ nhíu mày. Cô nhận thấy sự tham lam hiện rõ trong lời nói của họ. Họ không đến để giúp, mà là để kiếm chác. Quả nhiên, suốt buổi sáng, hai người họ chỉ giả vờ khua khoắng vài cái, rồi hết đòi uống nước lại đòi ăn quà vặt. Thậm chí, Trình Đại còn lén giấu một ít đinh sắt và mẩu gỗ tốt vào túi áo định mang về.
Gia Hòa vốn tính thật thà, anh biết các anh mình không tốt nhưng vì nể tình họ hàng nên cứ nhẫn nhịn. Nhưng Lâm Tuệ thì không. Cô hiểu rằng nếu không dứt khoát từ đầu, số tiền tích góp từ hũ bạc của chồng sẽ bị "những con mọt" này đục khoét hết.
Đến giờ cơm trưa, khi mọi người ngồi vào bàn, Lâm Tuệ bưng ra một mâm cơm giản dị với rau luộc và một bát canh trứng. Cô nhẹ nhàng nói: "Hai anh hôm nay vất vả rồi. Nhưng nhà em đang dồn tiền mua ngói, nên bữa cơm có phần đạm bạc, mong hai anh thông cảm. Tiện đây, em cũng đã ghi chép lại đầy đủ số vật tư trong sổ, sau này xong việc sẽ tính toán tiền công sòng phẳng cho mọi người theo đúng giá thị trường, không để ai chịu thiệt."
Câu nói của Lâm Tuệ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt hai người anh họ. Việc cô nhắc đến "ghi chép sổ sách" và "giá thị trường" gián tiếp khẳng định rằng mọi thứ đều minh bạch, không có chỗ cho việc lấy trộm hay vòi vĩnh. Trình Đại và Trình Nhị hậm hực ăn cho xong bữa rồi kiếm cớ chuồn thẳng, không quên lườm nguýt cô em dâu "lắm chiêu" này một cái.
Gia Hòa nhìn vợ, trong mắt lộ ra vẻ thán phục thầm kín. Anh nhận ra rằng, vẻ ngoài mềm mại của Lâm Tuệ ẩn chứa một bản lĩnh mà anh chưa từng thấy ở người phụ nữ nông thôn nào.