MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói Ghém Chút Bình YênChương 11: CUỐN SỔ TAY

Gói Ghém Chút Bình Yên

Chương 11: CUỐN SỔ TAY

597 từ · ~3 phút đọc

Việc xây dựng bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Những chuyến xe chở ngói đỏ và gỗ lim liên tục đổ về sân nhà họ Trình. Đây là lúc dễ xảy ra thất thoát nhất nếu không quản lý chặt chẽ.

Lâm Tuệ dành riêng một cuốn sổ tay nhỏ, ngày ngày cô ngồi ở góc sân, vừa thêu thùa vừa quan sát. Cô ghi chép tỉ mỉ: hôm nay về bao nhiêu viên gạch, bao nhiêu bao vôi, thợ làm từ mấy giờ đến mấy giờ. Sự tỉ mỉ của cô khiến những người thợ ban đầu có ý định "ăn bớt" vật liệu cũng phải rụt rè, làm việc nghiêm túc hơn.

Gia Hòa thì như một con thoi, vừa ra đồng vừa về nhà phụ thợ nề. Anh thấy vợ mình bận rộn đến mức quên cả ăn uống, lòng thương xót vô cùng.

"Em nghỉ đi, mấy việc này để tôi lo là được."

Lâm Tuệ lắc đầu, mỉm cười đưa cho anh bát nước đậu nành mát lạnh: "Anh lo việc nặng, em lo việc tính toán. Phải tiết kiệm từng đồng thì mới đủ tiền làm căn phòng đọc sách cho em chứ."

Nhưng rắc rối thực sự lại đến từ phía thợ cả. Lão Vương – thợ chính của công trình – vốn là người có thâm niên nhưng tính tình hay đòi hỏi thêm "tiền trà thuốc" ngoài hợp đồng. Lão thấy Lâm Tuệ là phụ nữ, lại trông có vẻ hiền lành, nên bắt đầu giở trò.

"Cô Trình này, gỗ này bị mọt một ít rồi, muốn chắc chắn thì phải gia cố thêm, tốn thêm ít kinh phí đấy." Lão Vương vừa hút thuốc vừa ra vẻ nghiêm trọng.

Lâm Tuệ không vội vàng. Cô bước đến chỗ đống gỗ, dùng ngón tay gõ nhẹ rồi lấy một mảnh vụn lên xem xét. Cô vốn là con nhà giáo, kiến thức thực tế có thể thiếu nhưng kỹ năng tìm tòi thì rất giỏi. Những ngày qua cô đã mượn sách về kiến trúc từ một người bạn cũ ở thị trấn để nghiên cứu.

"Bác Vương ạ, gỗ này là gỗ lim xanh loại một, em đã kiểm tra kỹ lúc giao hàng. Loại này chống mối mọt cực tốt, không thể có chuyện mọt được. Chỗ bác nói chỉ là lớp vỏ ngoài chưa bào kỹ thôi." Lâm Tuệ nói bằng giọng bình thản nhưng cực kỳ chắc chắn. "Hơn nữa, trong hợp đồng chúng ta đã thống nhất giá trọn gói. Nếu bác thấy khó khăn, em có thể mời thợ bên làng bên sang xem giúp một tay."

Lão Vương nghe đến việc mời thợ làng bên thì chột dạ ngay. Tiếng lành đồn xa, ai cũng biết nhà họ Trình có cô dâu thành phố giỏi giang, lại có Gia Hòa khỏe mạnh và uy tín. Nếu mất mối làm ăn này, uy tín của lão sẽ sụp đổ. Lão cười xòa, chữa thẹn: "À, chắc tôi nhìn nhầm trong ánh sáng nhập nhẹm. Cô Trình tinh mắt quá!"

Kể từ đó, công việc diễn ra trôi chảy. Gia Hòa đứng từ xa chứng kiến toàn bộ sự việc, anh khẽ mỉm cười. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự dịu dàng của vợ lại có thể trở thành một thứ "vũ khí" sắc bén bảo vệ gia đình đến thế. Tối đó, dưới ánh đèn dầu, anh nắm lấy bàn tay đang cầm bút của cô, khẽ nói: "Cảm ơn em, Tiểu Tuệ. Không có em, chắc hũ bạc của tôi đã tan thành mây khói từ lâu rồi."