Sau hơn một tháng ròng rã, ngôi nhà mới của nhà họ Trình cuối cùng cũng hoàn thành. Gian nhà chính giờ đây cao ráo hơn, mái ngói đỏ tươi nổi bật giữa màu xanh của đồi trà. Đặc biệt nhất là căn buồng nhỏ của hai vợ chồng, Lâm Tuệ đã thiết kế một khung cửa sổ gỗ rộng, nhìn thẳng ra vườn hoa nhài và đồi thông phía sau.
Ngày mừng tân gia, bà Trình hớn hở thịt hai con lợn béo nhất, mời cả làng đến chung vui. Thôn Thanh Thủy hôm ấy rộn ràng như ngày hội. Trình Đại và Trình Nhị cũng vác mặt đến, nhưng lần này họ chỉ dám ngồi khép nép ở góc mâm, không dám nói lời khích bác nào nữa.
Lâm Tuệ trong bộ váy mới màu cánh sen, bận rộn tiếp đón khách khứa. Ai nấy đều trầm trồ trước sự khéo léo của cô. Không chỉ nhà cửa đẹp, mà những món ăn cô chuẩn bị cũng mang hương vị rất riêng, vừa đậm đà chất quê lại vừa thanh tao, lạ miệng.
Khi tiệc tan, khách khứa đã về hết, trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh đầu. Gia Hòa dắt Lâm Tuệ vào căn buồng mới. Mùi gỗ mới thơm nồng hòa quyện với mùi hoa mộc tê thoang thoảng từ cửa sổ thổi vào.
"Tiểu Tuệ, nhắm mắt lại đi." Gia Hòa nói, giọng anh có chút run rẩy vì hồi hộp.
Lâm Tuệ tò mò làm theo. Khi cô mở mắt ra, trước mặt là một chiếc giá sách bằng gỗ do chính tay Gia Hòa đóng trong những lúc rảnh rỗi. Trên giá sách đã đặt sẵn những cuốn sách mà cô hằng yêu thích, vốn được anh bí mật nhờ người mua từ thị trấn về. Cạnh đó là một chiếc bàn nhỏ, trên có đặt một bình hoa nhài trắng tinh khôi.
"Đây là món quà tôi dành riêng cho em. Từ nay, đây là nơi em có thể viết lách, đọc sách như hồi ở phố."
Lâm Tuệ xúc động không nói nên lời. Cô không ngờ người đàn ông vốn chỉ biết đến cái cuốc, cái cày lại có thể tinh tế đến thế. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi.
"Gia Hòa, đây là món quà tuyệt vời nhất đời em."
Gia Hòa cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc vợ. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, phủ một lớp bạc mỏng lên đôi vợ chồng trẻ. Họ đã cùng nhau bước qua những bỡ ngỡ ban đầu, cùng nhau đối mặt với những toan tính nhỏ nhen để dựng xây một mái ấm thực sự.
Nhưng cuộc sống ở thôn quê không chỉ có màu hồng của những ngày vui. Khi ngôi nhà đã ấm, cũng là lúc họ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn về kinh tế và sự thay đổi của vụ mùa. Nhưng lúc này, trong lòng Lâm Tuệ và Gia Hòa đều hiểu rằng, chỉ cần đồng lòng, không có ngọn núi nào là không thể vượt qua.
"Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu gieo lứa chè mới ở sườn đồi phía Đông nhé?" Lâm Tuệ khẽ hỏi.
"Ừ, nghe em. Tất cả đều nghe em." Gia Hòa đáp, giọng nói chìm vào màn đêm yên bình của thôn Thanh Thủy.